Monday, September 12, 2011

Chuyện anh Cu Tèn


Tình hình kinh doanh ế ẩm quá nên Hai Ẩu đích thân vi hành để kiếm khách hàng. Hai Ẩu mò đến một văn phòng làm dịch vụ đăng ký kinh doanh để coi vớ được anh nào mới thành lập công ty thì dụ ảnh mua máy tính, làm website.

Một chiếc xe con láng coóng thắng xịt trước cửa văn phòng. Văn Tèo, trưởng văn phòng đăng ký kinh doanh reo lên: Khách hàng của em tới, em vừa làm thủ tục đăng ký kinh doanh cho nó xong.


Hai Ẩu chờ một vị giám đốc bệ vệ ôm cặp táp bước xuống, định thần xem mình sẽ tiếp thị ông ta cái vụ IT như thế nào. Nhưng không, bước xuống xe là một gã loắt choắt, người thấp bé, da đen mẻm. Ăn mặc lại lôi thôi, quần jean, áo thun bèo nhèo, chân đi xăng đan chứ chả phải giày. Hai Ẩu than thầm: Vậy là toi, công ty này cử tài xế đi nhận hồ sơ, mà lại cử cái thằng tài xế bê bối như thế này thì tiếp thị thế quái nào được!



Gã loắt choắt bước vào, Văn Tèo mang giấy phép đăng ký kinh doanh, con dấu ra giao cho gã và dặn dò:

  • Này, cái này là giấy phép đăng ký kinh doanh này. Cái này là con dấu công ty, cái này là con dấu tên giám đốc. Đóng dấu thì xoay cái mộc như thế này, còn con dấu tên thì thế này. Nhớ chưa?

Hai Ẩu che miệng cười, khỉ thật, cử người đi nhận hồ sơ mà cũng chẳng biết chọn người, chọn cái gã lù khù như thế này có chết không? Đợi gã lù khù ấy bước ra ngoài gọi cà phê, Hai Ẩu hỏi Văn Tèo: Sao giấy tờ quan trọng mà giám đốc không đích thân đi nhận?


Văn Tèo kêu lên: Nó giám đốc đấy anh! Nó tên Cu Tèn.

Hai Ẩu ngạc nhiên: Giám đốc? Ngó nó như cái thằng bán ve chai, sắt vụn ấy!


Văn Tèo vỗ tay khen: Anh Hai đoán hay quá! Công ty nó làm nghề kinh doanh phế liệu, nó thu mua bao ny lông, giấy vụn về tái chế thành dây đai đóng kiện hàng. Cái dây đen đen đóng kiện hàng ấy. Hi hi, hôm gặp trưởng phòng đăng ký kinh doanh, ổng hỏi nó công ty anh sản xuất cái thứ gì, nó cứ thộn mặt ra ngó dáo dác quanh phòng đăng ký kinh doanh rồi nói để em coi thử phòng sếp có cái gì giống giống sản phẩm của em không thì em chỉ, chứ em chả biết tả cái sản phẩm của em ra sao cả!


Hai Ẩu méo mặt: Trời đất! Làm như là chú Hỏa bán ve chai ngày xưa rồi thành tỷ phú ấy à?


Văn Tèo lại vỗ tay khen: Anh Hai lại đoán đúng! Nó chưa thành tỷ phú như chú Hỏa, nhưng hiện giờ cơ sở sản xuất của nó lãi mỗi tháng khoảng một trăm chai. Để phát triển kinh doanh nó mới mua xe hơi và làm thủ tục chuyển thành công ty. Nó mới mua miếng đất một ngàn mét vuông làm xưởng đó. Hà hà, nó mua miếng đất đó rẻ bèo, vì ở đó có trụ điện cao thế đi qua người ta chẳng bán cho ai được. Chừa khoảng tĩnh không cách trụ điện thì cũng mất bố nó hết nửa diện tích rồi.


Hai Ẩu: Sao nó ngu thế? Đúng là bọn dốt có tiền chả biết sử dụng hợp lý.


Văn Tèo cười khà khà: Em cũng bảo nó thế, nó lại cười hi hi mà nói rằng ông ngu thì có, chỗ dưới trụ điện tui không được phép xây cất, nhưng chỗ đó thoáng, tui... phơi bao ny lông là hết xấy luôn á! Thằng khác xài không được chuyện gì, nhưng tui thì xài tốt!


Đúng lúc đó Cu Tèn quay lại với 3 ly cà phê. Hai Ẩu cố hết sức vận dụng năng lực tư duy của mình để xem nên giải thích và thuyết phục anh chàng Cu Tèn này nên làm web như thế nào. Hai Ẩu thao thao nói, còn Cu Tèn thộn mặt ra nhìn.


Văn Tèo kề tai Hai Ẩu nói nhỏ: Anh Hai nói thế làm gì? Nó... đâu có biết chữ!


Vừa nói, Văn Tèo vừa đưa tay đỡ Hai Ẩu vì Hai Ẩu... té ghế. Dường như Cu Tèn nghe được, gã nói:

  • Ông nói quá, tui chưa học lớp Một thật đó, nhưng cũng biết đọc bập bẹ chút chút chứ bộ!

Hai Ẩu lắp bắp hỏi: Nhưng... nhưng trình độ vậy sao anh quản lý công ty được? Thí dụ như chuyện sơ đẳng là đăng ký công ty nè, sao anh làm được?

  • Thì bởi vậy tui mới thuê thằng cha Văn Tèo này làm.

Rồi Cu Tèn phán một câu y như Hán Cao Tổ Lưu Bang:

  • Cái gì làm không được thì tui thuê làm, miễn sao tui biết cách xài mấy anh có hiệu quả là được.

Cu Tèn hỏi lại Hai Ẩu: Chẳng hay anh có gì mà tui đang cần xài không ạ?

Hai Ẩu nói không thành tiếng: Anh, anh có nhận đệ tử không? Cho tui xin làm đệ tử nhe!
___
eChip 291 (8/7/11)

Quỷ Cốc Tử truyện


Đất nọ có một chỗ tên là Quỷ cốc (hang quỷ) vì chỗ ấy núi cao rừng rậm, âm khí nặng nề, không phải là chổ có người ở. Trong núi có một ẩn sĩ tự đặt hiệu là Quỷ Cốc tử. Quỷ cốc tử ở trong hang núi này ngày ngày tu luyện môn kỹ xảo video, kỹ thuật làm phim 3D trên máy tính. Học trò ông có những bậc tài danh như Tôn Tẩn, Bàng Quyên, Trương Nghi, Tô Tần.

Sau khi tu luyện môn võ công làm phim 3D thành tài, Bàng Quyên xuống núi lập nghiệp. Bộ phim ngắn 3D đầu tiên của chàng được post lên YouTube và tạo nên thành công vang dội. Cộng đồng mạng xem và khen nức nở. Một tờ báo vội tới phỏng vấn và giới thiệu Bàng Quyên lên mặt báo.


Điều đáng tiếc là trong toàn bộ nội dung bài phỏng vấn, Bàng Quyên ca ngợi hết lời về... chính mình và sản phẩm của mình mà không nhắc nhở gì đến tên sư phụ là Quỷ Cốc Tử. Ngay cả trong phần cuối phim, cũng chẳng hề có những lời cảm ơn kiểu như Special thanks to Quỷ Cốc tiên sinh.



Hai Ẩu là bạn tâm giao của Quỷ Cốc Tử, thuở ông còn hướng dẫn cho Bàng Quyên làm video clip đó thỉnh thoảng vẫn gửi cho Hai Ẩu coi chơi, vì vậy biết chắc rằng công lao của ông trong sản phẩm ấy rất lớn. Cám cảnh tình đời, Hai Ẩu ngao du lên hang quỷ để chuyện trò cùng Quỷ Cốc Tử.


Tóc dài tới mông, râu dài tới... háng, Quỷ Cốc Tử vân du ra trò chuyện cùng Hai Ẩu. Cà hai ngồi uống cà phê cốc (chú ý: cà phê cốc chớ không phải cà phê cóc).


Hai Ẩu hỏi: Đệ tử quên nghĩa ân sư vậy tiên sinh có rầu không?


Quỷ Cốc Tử nhâm nhi ly cà phê, nói: Rầu thì cũng có rầu đôi chút, nhưng chẳng đáng bận tâm, hiền hữu ạ!


Ông uống một ngụm cà phê rồi nói tiếp: Không hẳn là Bàng Quyên vong ân đâu, mà là y giấu nghề.Y sợ rằng khi cho biết tên ta, biết địa chỉ thì mọi người sẽ tìm đến học. Y sợ rằng người khác sẽ giỏi hơn y đó mà. Chính thế mà ta vẫn còn giữ Tôn Tẩn ở đây, sợ khi Tôn xuống núi, giỏi hơn Bàng thì Bàng sẽ hãm hại Tôn đó.


Hai Ẩu ngạc nhiên, hỏi: Có chuyện đó sao?


Quỷ Cốc Tử đáp: Có chứ. Như hai gã Trương Nghi, Tô Tần chẳng hạn, chúng là bạn của nhau. Tô Tần tìm đến Quỷ Cốc học trước, thế mà khi Trương Nghi hỏi địa chỉ và số điện thoại của ta để tìm học thì y nhất quyết không cho vì sợ... cạnh tranh nghề nghiệp!


Hai Ẩu bất bình, nói: Thời buổi công nghệ thông tin này rồi mà còn dấu nghề theo cái kiểu đó thì vớ vẩn quá. Nếu không công bố thông tin liên lạc với tiên sinh thì lấy đâu học trò cho tiên sinh dạy, lấy đâu ra tiền học phí để tiên sinh uống cà phê?


Rồi Hai Ẩu ngạc nhiên hỏi lại: Ủa mà tiên sinh tài giỏi vậy sao không chịu quảng cáo gì hết trơn hết trọi vậy? Thiếu gì cách quảng cáo, PR? Thậm chí, chỉ cần tiên sinh tạo một trang web hay tham gia một mạng xã hội nào đó, đưa thông tin liên lạc của mình lên đó thì khi mọi người Gu-gồ một phát sẽ ra thông tin về tiên sinh ngay. Bọn đệ tử ấy làm sao giấu được? Thôi được rồi, nếu tiên sinh không khoái chơi mạng thì ngày mai tại hạ sẽ đưa địa chỉ, số điện thoại của tiên sinh lên báo eChip, mọi người sẽ lũ lượt kéo đến đây thọ giáo tiên sinh!


Quỷ Cốc Tử bật cười sang sảng: Hiền hữu ơi, ta ẩn cư như thế cũng có lý do chứ!


Thứ nhất, ta có một thân một mình, đệ tử kéo tới nhiều quá ta dạy đâu xuể? Dạy không xuể thì dạy kém. Trò kém thì mất tiếng thầy!


Thứ hai, biệt danh của ta là Quỷ Cốc Tử, đặc trưng thương hiệu của ta chính là bí ẩn, quỷ khốc thần sầu. Chính cái trò bí ẩn hành tung ấy càng làm tôn thương hiệu của ta đó, hiền hữu ạ!


Tới đây, Hai Ẩu mới à lên một tiếng: Ra là vậy! Hóa ra làm thương hiệu cũng có nhiều cách, đâu phải chỉ một cách là quảng cáo ào ào!
____
eChip 289 (24/6/11)

Nhà báo nói láo ăn tiền


Hic, trong ngày Nhà Báo mà đặt cái tít như thế đúng là bất lịch sự! Thế nhưng mong rằng các bạn nhà báo dẹp bớt chút tự ái để nghe Hai Ẩu... nói láo nhé.

Thời buổi này, ngoài những nhà báo chính quy, còn có vô số những nhà báo quần chúng khác. Đó là những người hàng ngày, hàng giờ đưa thông tin lên mạng bằng nhiều hình thức: mạng xã hội, blog, diễn đàn, website riêng... Thông tin bạn đưa lên phương tiện truyền thông, có độc giả, và tạo được hiệu ứng xã hội nhất định, vậy thì ở góc độ nào đó bạn chính là nhà báo chớ còn gì nữa! Nhà nhà làm báo, người người là nhà báo!


Công bằng mà nói, ngoài những thiên chức đáng quý của nhà báo như phổ biến thông tin, định hướng dư luận,.. nhà báo còn có một cái option xấu xí là nói láo ăn tiền (nếu không có thì sao dân gian lại đặt ra câu Nhà báo nói láo ăn tiền?)


Các nhà báo quần chúngnói trên phần nào đó cũng làm chức năng của nhà báo chính quy, mặt khác họ cũng không chừa cái option xấu xí là Nhà báo nói láo ăn tiền. Trong lĩnh vực này, họ còn làm “hiệu quả” hơn các nhà báo thứ thiệt gấp nhiều lần. Vì một lý do đơn giản: nhà báo chính quy bị kiểm soát chặt chẽ bởi cơ quan quản lý, còn các nhà báo quần chúng này không bị ràng buộc gì ráo trọi!



Còn nhớ hồi năm ngoái, cộng đồng mạng xôn xao vì clip quay cảnh một cô gái tắm truồng ở ngay hồ Gươm trong đêm Đại lễ Ngàn năm Thăng Long. Mọi người bình phẩm ỳ xèo, báo chính quy cũng vào cuộc lên giọng phê phán đủ điều. Rồi sau đó mới phát hiện ra clip đó là bịa, chả có cô gái nào tắm trần tắm truồng ở Hô Gươm cả. Kẻ đùa dainào đó phát tán clip đó lên mạng ắt đã ôm bụng cười ngặt nghẽo vì đã lừa được hàng triệu người!


Gần đây, một vài người dùng kỹ xảo Photoshop lột truồng ảnh một số người mẫu, post lên mạng và lu loa lên rằng cô nàng ấy cố tình chụp ảnh nude để show hàng. Dân tình trên mạng (thiệt tình mà nói, cũng khoái coi hình cởi truồng) bèn ngắm nghía rồi cũng lao nhao lên tiếng chê bai, bình phẩm. Thế nhưng, coi dzậy mà hổng phải dzậy!


Nhẹ nhàng hơn, ai đó bỗng nổi hứng bèn xướng lên một topic (chủ đề) là Trịnh Công Sơn đạo nhạc. Những lập luận hết sức bâng quơ, thế nhưng cũng tạo nên một cuộc tranh luận hết sức lãng xẹt, tốn không biết bao nhiêu giấy mực của báo giấy và cả báo mạng.


Những thí dụ như vậy còn rất nhiều. Khổ nỗi, cư dân mạng vốn rất năng động và có thể nói mỗi người chính là một nhà báo, gặp những chuyện dzui – lạ như vậy thì khoái chí vô cùng, Thế là mỗi người một tay, góp phần làm cho thông tin lan tỏa nhanh hơn cả... bịnh dịch. Hăng hái thì góp phần vô vài câu bình luận, uể oải thì cũng đưa đường link đến mọi nơi, hoặc post lên trang web của chính mình.


Gọi là nói láo ăn tiềnthì không chính xác lắm. Hầu hết các thông tin vẩn vơ kiểu như thế nhằm những mục đích như: đùa dai, tạo sự chú ý (câu view), nêu quan điểm cá nhân... Thủ phạm tạo nên sự lan tỏa thông tin lại chính là cộng đồng mạng dễ tính, ham dzui.


Tóm lại:

  • Trong thời buổi công nghệ thông tin, mỗi cư dân mạng đều là nhà báo.

  • Nhà báo thứ thiệt có khi nói láo. Nhà báo quần chúng lại càng nói láo nhiều hơn nữa.

  • Vậy nên khi đọc tin của cư dân mạng chúng ta nên bình tâm suy xét.

  • Vậy nên khi viết tin lên mạng chúng ta nên suy xét bình tâm.

***
Mừng Ngày Nhà Báo!


Chúc mừng chúng ta, vì mỗi chúng ta đều là nhà báo!

Quyết hạn chế nói láo!


(Hạn chế thôi, chứ không thể quyết không nói láo, vì nếu như thế thì... Hai Ẩu thất nghiệp làm sao?)
____
eChip 288 (17/6/11)

Làm sao để thành người lịch sự?


Hai Ẩu ngồi xem Ba Trợn biên tập trang web. Sau khi đưa nội dung bài lên web xong, hắn loay hoay search trên Google để tìm một bức hình phù hợp cho bài viết. Tìm xong, Ba Trợn chèn hình ấy vào bài viết và chua câu chú thích: Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Hai Ẩu thấy vậy thì nhăn mặt:

  • Anh chúa ghét mấy đứa viết câu Nguồn: Internet. Nguồn Internet là cái gì kia chứ? Có cả tỷ trang web trên đời này, chú mày ghi nguồn Internet cũng như không. Đó là vi phạm bản quyền chú mày hiểu không? Phải ghi rõ là của ai, ở trang web nào, có địa chỉ đường link cụ thể.

Ba Trợn cãi lại:

  • Anh khó tính quá! Cái gì đưa lên mạng là công khai trước bàn dân thiên hạ rồi. Người ta copy bài vở từ chỗ này chỗ nọ đưa lên mạng còn không sao, huống hồ mình chỉ lấy có một tấm ảnh vô thưởng vô phạt để làm minh họa. Không ai kiện đòi tiền tác quyền đâu anh ơi!


Hai Ẩu vẫn không chịu:

  • Đành rằng không ai đòi tác quyền, nhưng mình phải chứng tỏ mình là người lịch sự. Xài cái gì của ai dù người ta không đòi tiền cũng phải ghi xuất xứ. Chú mày không biết chứ anh quen biết nhiều người trên mạng, họ vẫn viết trên blog than vãn rằng người này người kia lấy tác phẩm của họ đưa lên mạng mà chả ghi tác giả là ai. Họ gọi bọn người ấy là vô giáo dục, kém văn hóa, là kẻ cướp đó chú mày có biết không? Thôi thì lời nói không mất tiền mua, chú mày làm ơn ghi rõ xuất xứ đi để người ta thấy thỏa lòng, còn mình cũng được tiếng là người lịch sự.

Ba Trợn gật đầu và nhờ Hai Ẩu ghi chú thích ảnh dùm mình. Hai Ẩu lớn tiếng mắng:

  • Chuyện chỉ có vậy mà cũng nhờ vả. Chú mày coi cái đường link trên đó rồi đưa vào bài viết là xong chớ gì!

Nói vậy, nhưng Hai Ẩu cũng dò vào trang web mà Ba Trợn vừa truy cập để lấy hình. Đọc sơ qua nội dung trang web bỗng Hai Ẩu lẩm bẩm: Hình này chả ăn nhập gì với bài viết, hay là nó chôm ở đâu ta?

Ba Trợn cười khì khì, nói: Thì anh nhìn coi, nó để là nguồn ở đâu?


Hai Ẩu lắc đầu: Nó còn tệ hơn chú mày, không để nguồn ở đâu cả, chỉ có cái hình khơi khơi vậy thôi. Hừm, nếu mình ghi nguồn  là từ trang web của nó thì e rằng sai xuất xứ mất, và tác giả có thể kiện mình chứ chẳng chơi!


Rồi Hai Ẩu nghĩ ra giải pháp truy tìm xuất xứ: Quay trở về trang Google search tìm hình ảnh theo từ khóa mà Ba Trợn vừa đưa vào, xem có nơi nào khác có ảnh này không, nếu có thì ắt đấy chính là hình origine, là xuất xứ.


Đúng như Hai Ẩu dự đoán. Thậm chí đúng hơn nữa, khi có đến... cả chục trang web có xài tấm ảnh này! Vậy xuất xứ gốc của ảnh là đâu trong hàng chục trang web? (có thể là còn nhiều hơn nữa, nếu ta tìm với các từ khóa khác).


Cực chẳng đã, Hai Ẩu vào từng trang kết quả để xem. Hic, có trang chẳng ghi xuất xứ là đâu cả, làm y như rằng đấy là của mình, nhưng nhìn thoáng qua trang web là biết nó góp nhặt lung tung chứ chẳng phải tự biên soạn gì cả. Có trang ghi là Nguồn: Internety như Ba Trợn. Có trang ghi là Nguồn: ST(là... Sưu tầm).


Hai Ẩu thở dài tuyệt vọng, bỗng thấy một trang có bức ảnh, ghi là Nguồn: Feeling Vietnam. Hai Ẩu mừng quá, thế là biết xuất xứ rồi, nhưng... Feeling Vietnam là cái gì? Là đơn vị nào? Là ai?


Không chịu thua, Hai Ẩu lại dùng Google search với từ khóa Feeling Vietnam để tìm cho ra website ấy.


Đây rồi, đã tìm ra trang web mang tên Feeling Vietnam. Hai Ẩu lại lục tung trên website ấy để xem chỗ nào có bức ảnh mình đang xem xét. Quả nhiên là có một bài trên website có ảnh trên. Hai Ẩu cười đắc thắng, chỉ cho Ba Trợn.


Ba Trợn xem qua, và nói với Hai Ẩu: Anh Hai coi nè, coi chú thích nó để thế nào?


Hai Ẩu nhìn vô bức ảnh, ở dưới ảnh có ghi chú thích: Nguồn: Internet.


Ba Trợn cười sằng sặc: Trên mạng họ lấy qua lấy lại bài vở, hình ảnh của nhau búa xua mà chả thèm ghi xuất xứ. Cho nên bây giờ mình có muốn lịch sự đề rõ xuất xứ cũng chịu thua, vì chả biết ai là tác giả gốc, có muốn làm người lịch sự cũng không được anh Hai ơi! Vậy bây giờ anh Hai đồng ý cho em đề làNguồn: Internet nhé!


Hai Ẩu thừ người, rồi lắc đầu, tự tay gõ vào web của Ba Trơn xuất xứ ảnh như sau: Chùa: Internet!
____
eChip 286 (3/6/11)

Bạn sẽ phải ngạc nhiên với dòng bộ xử lý để bàn Intel® Core™ thế hệ thứ 8

Hãy sẵn sàng đón nhận những trải nghiệm tuyệt vời khi chơi game, VR và giải trí ở bất kỳ đâu với máy tính được trang bị dòng bộ xử lý In...