Showing posts with label Phần cứng. Show all posts
Showing posts with label Phần cứng. Show all posts

Monday, November 26, 2012

Pad nào cũng là pad!



Thuở xa xưa, trên đời có cái desktop -  nói cho đầy đủ là desktop PC, tức là cái máy tính cá nhân để trên mặt bàn. Khi người ta văn minh hơn, người ta tạo nên cái laptop - nói cho đầy đủ là laptop PC, tức là cái máy tính cá nhân để trên đùi (lap = đùi). Cứ theo cái đà ấy, ta có cái palmtop là cái máy tính để trên lòng bàn tay. Rồi đến nettop, là cái máy tính để ở trên… net! À, đến chú này thì các nhà sản xuất đặt tên hơi gượng rồi. Nettop là một cái máy tính cấu hình thấp, kích thước nhỏ gọn chủ yếu để lướt net. Chẳng qua là muốn dùng chữ top cho nó “đúng hệ”!


Trong các anh top ấy, có những anh tàn tạ, tan biến dần theo thời gian, như anh palmtop, nettop. Giờ còn lại desktop và laptop. Desktop có vẻ như đang sống nốt quãng đời còn lại, chỉ còn laptop là vẫn mạnh mẽ và sống khỏe. Thôi thì top nào cũng là top!
___

Top riết cũng nhàm và chán. Apple vốn là một anh khoái ý tưởng mới, bèn thả ra cho đời một thứ sản phẩm không thèm xài chữ computer hay là chữ top, cái đó gọi là iPad!

Thế rồi một loạt Pad ra đời. Chỉ Apple không thôi đã có iPad, New iPad, iPad with Retina display, iPad Mini… hay còn gọi là iPad 2, iPad 3, iPad 4…

Các hãng khác không được xài chữ iPad thì xài Pad khác, như EeePad, oPad… Nói chung là pad!

Giống như người ta nói vô tửu bất thành lễ hay nói bất đáo trường thành phi hảo hán, bây giờ xài cái top là xưa rồi, phải là cái pad mới ngang tầm thời đại. Pad nào cũng là pad, miễn là ta có cái pad để nở mặt với đời!

Văn Tèo cũng không phải là ngoại lệ. Không thể dửng dưng nhìn mọi người nhởn nhơ với đủ thứ pad trên tay trong khi mình vẫn hoài cổ với cái top. Văn Tèo quyết đổi đời, hắn sắm mới không phải một mà đến hai cái pad. Hắn mời Hai Ẩu đến để chứng kiến cuộc đổi đời ấy.
___

Khi Hai Ẩu tới nhà Văn Tèo, ngó dáo dác chỉ thấy có một cái desktop PC từ đời cô Lựu, còn xài màn hình CRT chứ chẳng thấy cái pad nào mới cả. Chưa kịp hỏi thì Văn Tèo đã dõng dạc giới thiệu: 
  • Anh Hai nhìn đây! Đây là cái mousepad (tấm lót chuột) mới! Giá 50 xu.
Hả? Hai Ẩu chưa kịp sửng sốt vì bất ngờ thì Văn Tèo đã bật máy lên giới thiệu tiếp:
  • Còn đây, đây là phần mềm soạn thảo văn bản NotePad, phần mềm luôn đi kèm trong mục Accessories của Windows, giá 0 đồng.
Văn Tèo cười ha hả: 
  • Pad nào cũng là Pad, anh Hai ơi!
Hai Ẩu
eChip số 356 - 09/11/12

Yêu là khổ - Không yêu thì lỗ!

Ba Trợn bị choáng! Hắn suýt ngất khi nghe tin Apple cho ra đời iPad 4! Đau đớn như một kẻ thất tình, hắn lê bước tìm đến Hai Ẩu để tâm sự. Ba Trợn nức nở:
  • Anh Hai nghe tin gì chưa? Đêm qua Apple vừa cho ra mắt iPad 4. Chưa bao giờ Apple cho công bố sản phẩm mới sớm như vậy. Con iPad 3 mới ra lò được có mấy tháng, giờ đã ra iPad 4 rồi… Ứ hự, ứ hự…


Hỏi Hai Ẩu nghe tin gì chưa à? Đương nhiên là một chuyên gia sừng sõ như Hai Ẩu phải biết tin rồi chứ. Chỉ có điều là Hai Ẩu tỉnh bơ, dường như không một chút xíu hoang mang trước bất cứ chuyện gì xảy ra, chứ không thất thần như Ba Trợn.

  • Làm gì mà mếu máo như bị người yêu bỏ vậy? Tỉnh táo như anh mày nè.
Nghe Hai Ẩu biểu tỉnh táo, Ba Trợn liên tưởng đến.. trái táo và càng điên tiết hơn với Apple, hắn kể lể:
  • Em mới tậu được con iPad 3 một tháng, quá mừng quá vui, đang o bế em nó hết cỡ. Chưa kịp đất nước trọn niềm vui thì thằng Apple đã cho ra iPad 4, iPad 3 của em đã thành lạc hậu rồi. Phũ phàng quá anh Hai ơi!
Mặt lạnh như đồng, Hai Ẩu khinh khỉnh nói:
  • Công nghệ là vậy! Kinh doanh là vậy! Anh không bao giờ để bị sốc như chú mày!
  • Ba Trợn rất ngạc nhiên và đầy thán phục Hai Ẩu. Quả là một chuyên gia tầm cỡ! Làm sao mà Hai Ẩu có thể đoán trước được chiến lược của Apple một cách tài tình như vậy? Hay là còn có bí quyết nào đây? Ba Trợn tiếp tục phân bua để tìm hiểu xem vì sao ông anh của mình có bản lĩnh cao cường đến vậy.
  • Anh Hai biết không, trước đây khi còn đang xài iPad 2, thấy Apple cho ra đời iPad 3 là lòng dạ em xốn xang, tâm tư bứt rứt. Em ngày đêm dành dụm xu, tìm cách đẩy iPad 2 đi để tậu iPad 3 về. Nay người tình trong mộng mới sống cùng em chưa tròn hương lửa, nỡ lòng nào cho ra iPad 4 để lòng em lại tiếp tục xao xuyến hả anh Hai?
Hai Ẩu vẫn trơ trơ:
  • Anh xin nhắc lại: Anh chưa bao giờ si tình ngu ngốc như chú mày!
Ba Trợn phản ứng mạnh:
  • Không thể được anh Hai. Chắc anh đã từng xài Kindle Fire, Asus Transformer, iPad 2… Mỗi lần cân nhắc để chọn thiết bị, xài hệ điều hành iOS hay Android là mỗi lần đắn đo. Mỗi lần có thiết bị mới ra mắt là mỗi lần tiếc nuối, lưu luyến, thèm thuồng… Chứ làm sao trơ như đá được hả anh Hai?
Thấy Hai Ẩu vẫn tỉnh queo, Ba Trợn đâm ra ngờ ngợ, hắn hỏi dồn:
  • Em hỏi thiệt anh Hai, anh đã từng xài Kindle Fire chưa?
  • Chưa!
  • iPad 2?
  • Chưa đụng tới!
  • iPad 3?
  • Chẳng mó tay!
  • Một loại máy tính bảng nào đó?
  • Chả bao giờ!
Ba Trợn rên lên:
  • Nghĩa là anh Hai chỉ có nói xạo cho ra vẻ hiểu biết thôi, chứ anh Hai chả có đụng tới cái thứ nào hết. Thảo nào anh Hai cứ tỉnh bơ!
Hai Ẩu cười hề hề:
  • Thì cũng như mấy người Gỡ rối tơ lòng trên báo vậy, lòng họ đâu có rối, họ đâu có yêu đương lung tung mà vẫn gỡ rối cho thiên hạ được vậy. Anh nói cho chú mày nghe, chú mày mê công nghệ chi cho mệt vậy, hổng nghe người xưa đã dạy sao: Yêu là khổ!
Ba Trợn khoác tay, nói:
  • Nhưng người ta còn nói thêm Yêu là khổ - Không yêu thì lỗanh Hai ơi! Thà chịu khổ như em vẫn sướng hơn!


Hai Ẩu
eChip số 355 - 02/11/12

Saturday, August 11, 2012

Bệnh viện

Ba Trợn ngồi lướt web đọc tin tức, rồi quay qua nói với Hai Ẩu:
  • Coi nè anh Hai, cái bệnh viện ở tỉnh này tệ thiệt. Bệnh nhân bị đâm, đem vô bệnh viện cấp cứu, vậy mà họ nói hổng sao, cứ để đó. Tới nửa đêm, bệnh nhân hấp hối, kêu cấp cứu họ cũng chẳng màng gì tới khiến bệnh nhân phải lìa đời rồi.
Hai Ẩu liếc qua trang web, rồi nói với Ba Trợn:
  • Ừa, cái tin này anh đọc rồi. Chú mày bấm vô cái link kia coi tiếp kìa. Bữa trước, cũng cái bệnh viện này nhận một nạn nhân tai nạn giao thông, họ phán rằng bệnh nhân chết rồi, biểu đem về chôn đi. Dè đâu khi sắp chôn mới biết bệnh nhân… còn sống!
Ba Trợn vừa lướt web vừa chép miệng than thở:
  • Mà đâu phải chỉ cái bệnh viện này, anh Hai đọc tiếp tin ở cái bệnh viện tít ngoài miền Trung nè. Họ thiếu trách nhiệm làm chết 2 mẹ con sản phụ. Lại còn đòi phải nhận tiền bồi dưỡng mới chăm sóc bệnh.

Hai Ẩu khoác tay:
  • Cứ gì phải đọc trên Internet mới biết mấy chuyện đó. Chú mày cứ thử… bệnh một phát và đi bệnh viện coi. “Lương y” sẽ quát chú mày như ông chủ quát đầy tớ, bệnh này phán thành bệnh nọ. Cho toa mua thuốc thì thuốc cực đắt và trời ơi đất hỡi! Tốt nhất là đừng bao giờ bệnh để khỏi vô bệnh viện chú em ạ.
Đang trò chuyện như trên bỗng máy tính kêu bíp một cái, màn hình co lại thành một vệt sáng rồi tắt ngúm. Ba Trợn kêu lên: Anh Hai ơi, cái máy bị sao vầy nè?

Hai Ẩu vội xem, lui cui tắt máy, khởi động lại. Màn hình hiện lên mấy dòng chữ rồi lại tắt ngúm. Loay hoay một hồi, không giải quyết được gì, Hai Ẩu lắc đầu:
  • Thua! Chỉ còn một cách giải quyết thôi!
  • Cách gì anh Hai?
  • Đem ngay tới bệnh viện máy tính!
  • Hả !!! Bệnh viện? Ba Trợn kêu lên ba tiếng thảm thiết rồi... lăn đùng ra xỉu. 
___
Hai Ẩu
eChip số 58 - 2006

Bảo hành chu đáo

Máy tính của tôi bị hư!

Vốn là dân có nghề, tôi kiểm tra và biết ngay là nó bị hư mainboard. Chuyện nhỏ! Tôi vẫn còn giữ phiếu bảo hành đây mà, trong phiếu ghi rõ: Bảo hành 3 năm kể từ ngày mua. Tôi nhẩm tính, mới có 2 năm 10 tháng 20 ngày, còn tới 40 ngày nữa mới hết hạn bảo hành. Thế là tôi ôm máy ra nơi bán để bảo hành.

Cửa hàng bán máy tính này quả là lịch sự và nghiêm túc, họ xem xét phiếu bảo hành của tôi, bấm máy rà soát lại cơ sở dữ liệu, rồi hết sức nhã nhặn đồng ý bảo hành. Sau ít phút kiểm tra, họ thông báo cho tôi:
  • Máy hư mainboard rồi anh ạ. Tụi em đồng ý bảo hành cho anh.

Có thế chứ! Ai bảo là người bán máy tính bảo hành không chu đáo? Tôi ngồi nghe tiếp.
  • Nhưng mainboard này đời cũ quá rồi (gần 3 năm rồi còn gì!), tụi em không có mainboard tương tự thay cho anh. Tụi em thay mainoard đời mới hơn cho anh, anh bù khoản chênh lệch giá dùm em.
Cũng hợp lý, điều này cũng có trong các điều khoản bảo hành. Được thôi, bù thêm ít tiền để có mainboard đời mới, xem như nâng cấp máy vậy. Cửa hàng nói tiếp:
  • Mainboard cũ của anh xài CPU 423 chân cắm, còn mainboard mới là socket 775, chipset Intel 945, mới nhất đó anh à. Anh phải bù 80 đô.
Hơi bị nhiều, nhưng biết sao giờ?! Đành chịu vậy.
  • Nhưng mà con CPU cũ của anh đâu có gắn vô cái mainboard này được. Anh phải mua CPU đời mới thôi. Pentium Duo Core nhe anh? Pentium D 915, tụi em tính rẻ anh 150 đô thôi!
Vậy sao? Nhưng biết sao giờ, đành chịu vậy.
  • Còn nữa, RAM cũ mà anh xài là RDRAM, không gắn được với mainboard đời mới. Anh phải thay bằng DDRAM II thôi. 512 MB DDRAM II nhe anh, RAM đang lên giá nhưng tụi em tính hữu nghị 60 đô thôi!
Thế à? Nhưng biết sao giờ, đành chịu vậy!
  • Còn cái đĩa cứng cũ của anh, chỉ có 40 GB ATA thôi, mainboard đời mới hỗ trợ chuẩn SATA anh à. Thay cái 80 GB SATA nhe, em hỗ trợ anh với giá 60 đô!
Ủa? Còn thêm vụ đĩa cứng nữa à? Nhưng biết sao giờ, đành chịu vậy.
  • Bộ nguồn cũ của anh có 250W, đâu có xài lại được. Anh phải thay bộ nguồn mới 450W thôi. 20 đô nhé?
Tôi bối rối quá, thôi thì cứ đồng ý hết! Biết sao giờ, công nghệ tiến bộ nhanh thật!

Tôi không nhớ rõ mọi việc diễn ra như thế nào nữa, chỉ biết sau một hồi đàm phán cái máy tính của tôi đã thay mainboard, CPU, RAM, đĩa cứng , bộ nguồn, case… còn bàn phím và con chuột thì cũ quá, phải thay mới cho tương xứng.

À quên, tôi còn thay cái màn hình 15” CRT cũ kỹ của mình bằng một cái LCD 17” nữa chứ.

Thế là xong, bảo hành thật chu đáo. Tôi chỉ phải bù đâu khoảng 5 – 600 đô gì đó thôi mà! 
___

Hai Ẩu
eChip số 59 - 2006

13 con ốc

Cách nay chưa lâu, trên một tờ báo lớn có đăng bài báo tựa đề là “Sự kiện Intel và công nghệ 13 con ốc”. Bài báo gồm 2 ý chính: một là công nghệ lắp ráp máy tính tại Việt Nam chỉ là xiết đủ 13 con ốc, cắm dây vào là xong; hai là các nhà lắp ráp máy tính Việt Nam chỉ biết lệ thuộc vào Intel mà không cần biết là trên đời này còn có nhiều loại CPU khác (chạy tốt hơn nhiều!).


Vốn ẩu lại vô tâm nên Hai Ẩu đọc xong là… quên ngay, thế nhưng hôm rồi ngồi tán dóc với mấy nhà lắp ráp máy tính Việt mới thấy các đại ca ấy nổi giận thực sự. Xin kể lại đây để các bạn nghe chơi.


Điều bực mình thứ nhất của các đại ca là cái vụ 13 con ốc. Không phải vì các anh ấy lắp đến… 14 con ốc, mà nói như thế gần như phủ định toàn bộ công sức chọn lựa linh kiện, tinh chỉnh, thử nghiệm để lắp ráp nên bộ máy tính đạt được chất lượng cao với giá thành hợp lý (vâng, phải kể luôn yếu tố kinh tế nữa chứ không chỉ là yếu tố kỹ thuật). Chưa kể là còn phải xây dựng nên quy trình, đội ngũ bảo trì sửa chữa… tốn rất nhiều công sức.

Điều bực mình thứ hai là cái vụ “Intel”. Các đại ca thừa nhận là hiện nay đa số (chứ không phải là tất cả) máy tính lắp ráp tại Việt Nam đều sử dụng CPU Intel, nhưng đó không phải là lỗi của các anh. Lỗi là ở các nhà sản xuất CPU khác không quan tâm hoặc không đủ sức thâm nhập vào thị trường này. Là nhà sản xuất (cho dù chỉ là lắp ráp), một trong những điều quan tâm hàng đầu là chọn thành phần linh kiện nào để tạo nên sản phẩm của mình. Thành phần ấy phải đảm bảo nhiều yếu tố như chất lượng, độ tin cậy, giá thành v.v… Hiện giờ đó là CPU Intel. Nhưng đâu phải các anh ấy không quan tâm đến những sản phẩm khác trong quá trình sản xuất của mình. Các nhà sản xuất CPU khác cứ đưa ra những sản phẩm tốt hơn, độ tin cậy cao hơn, giá bán tốt hơn, phân phối thuận tiện hơn… là OK thôi.
Nỗi bực dọc ấy kéo dài cho đến khi một đại ca nêu lên vấn đề cực kỳ nhức nhối, khiến cho nỗi bực dọc biến thành lo lắng. Vấn đề ấy là: cứ cho là công nghệ lắp ráp máy tính tại Việt Nam chỉ là “công nghệ 13 con ốc” đi nữa thì hiện nay có một thực tế không phủ nhận được là số máy tính để bàn (desktop PC) lắp ráp tại Việt Nam chiếm đến hơn 90% số máy tính tiêu thụ, còn các máy desktop thương hiệu nước ngoài chỉ chiếm chưa đến 10%! Đáng hãnh diện quá đi chứ!

Thế nhưng đối với máy tính xách tay (laptop PC) thì có tỷ lệ ngược lại. Chỉ có chưa đến 10% máy laptop trên thị trường được lắp ráp tại Việt Nam, hơn 90% còn lại là các thương hiệu Acer, IBM, Compaq, Toshiba… (hầu hết là Made in China, hic!). Xu thế toàn cầu hiện giờ là số máy tính xách tay ngày càng tăng lên, thay dần cho máy tính để bàn. Cứ cái đà này thì chẳng bao lâu nữa, tỷ lệ máy tính lắp ráp tại Việt Nam (tính chung cho cả laptop và desktop PC) sẽ là một con số bé xíu. Lúc bấy giờ ngay cả đến cái “công nghệ 13 con ốc” cũng chẳng còn để mà… bị chê nữa! Đáng lo quá đi chứ!

Nghe đến đây, Hai Ẩu nhức đầu quá nên… không quan tâm nữa. Không biết cuối cùng các đại ca có tìm được một hướng ra nào chưa!
___
Hai Ẩu
eChip số 63 - 2006

Hàng chính hãng là sao?

Kính gửi anh Hai Ẩu,

Tôi định mua một cái máy in. Đi hỏi giá thì thấy người ta đưa ra bảng giá gồm 2 loại: chính hãngkhông phải chính hãng. Tôi đọc và so sánh rất kỹ, cả hai đều đúng là thương hiệu và model tôi định mua. Thông số kỹ thuật cũng y chang. Chỉ khác là một loại có dòng chữ chính hãng (trên bảng báo giá) còn một loại thì không. Điểm khác nhau thứ hai là loại không phải chính hãng giá rẻ hơn rất nhiều.

Tôi hỏi người bán rằng có phải loại không phải chính hãng là hàng giả, hàng nhái không mà giá lại rẻ thế? Anh ta giãy nẩy lên, cam đoan rằng đó đúng là hàng gin, hàng xịn – do cùng chính hãngsản xuất, rồi lôi ra cho tôi xem hàng cả 2 loại. Quả là y chang như nhau, không khác tí tẹo nào cả. Rõ ràng cả 2 đều do cùng một hãng sản xuất! Tôi ngạc nhiên quá!! Hay là một thứ loại A, một thứ loại B, phế phẩm? Người bán lại giãy nẩy lên, cả quyết rằng cả 2 đều là loại A, trên đời này không có loại B!


Hay là một loại nhập lậu, trốn thuế nên giá rẻ hơn? Lúc này thì người bán nổi quạu, bảo rằng anh ta bán hàng nghiêm túc, hàng này nhập chính ngạch, có hóa đơn tài chính đàng hoàng.

Vậy sao lại phải chia làm 2 loại và 2 giá? Cuối cùng người bán bảo rằng hàng chính hãngthì do đại diện của hãng tại Việt Nam nhập về và được bảo hành bởi trung tâm bảo hành của hãng tại Việt Nam. Tôi hiểu ra, và hỏi lại anh ta: Biết rồi, vậy loại hàng mà các anh không ghi chữ chính hãng sẽ không được bảo hành chứ gì? Anh ta phản đối ngay: Không phải như vậy, chúng tôi vẫn cấp phiếu bảo hành cho anh và công ty chúng tôi sẽ bảo hành rất nghiêm túc. Anh có thể kiểm chứng điều này bằng cách tìm hiểu nơi các khách hàng kỳ cựu của chúng tôi.

Tóm lại, chỉ có 1 chi tiết khác nhau bé tí, là ai sẽ bảo hành mà giá cả khác nhau đến thế. Tôi có tìm hiểu thử nơi những người có kinh nghiệm thì họ cho rằng chưa chắc ai sẽ bảo hành tốt hơn! Qua bảng giá, tôi cũng được biết có nhiều mặt hàng khác như CPU, máy ảnh số, màn hình LCD… cũng có chính sách giá tương tự.

Tôi nghĩ, nếu do chi phí tổ chức bộ máy quản lý và phục vụ kỹ thuật khiến các ông “chính hãng” phải nâng giá hàng hóa của mình lên như vậy thì quả là hơi bị… dở, còn nếu do chính sách giá của các hãng là phải bán giá cao thì quả là hơi bị… ác!

Anh Hai Ẩu giải thích sao về việc này? Và theo ý anh thì nên mua loại hàng nào? Chính hãngđắt tiền hay chính hãng rẻ tiền?

Mong hồi âm.

Hai Ẩu chẳng biết trả lời sao nên đăng nguyên văn thư trên. Bạn nào biết xin giúp dùm nhé. Nhất là các bạn... chính hãng!


Hai ẨueChip số 67 - 2006

Saturday, December 17, 2011

Tôi mua iPad

Như nhiều anh già U50 khác, tôi có những đặc điểm sau:
  • Giữ một cương vị quản lý khá khá ở cơ quan, dưới quyền có nhiều anh trẻ trẻ giỏi giang. Có thể một số hoặc nhiều lĩnh vực tụi nó giỏi hơn tôi, nhưng nhìn chung thì... vì tôi là sếp, tôi phải giỏi hơn tụi nó.
  • Biết lờ mờ về công nghệ, nhất là những thứ thời thượng như iPhone, iPad... nhưng không thể tỏ ra là mình không biết, vẫn phải sắm những thứ đó và dùng để không trở nên lạc hậu với những tay quản lý khác.
Tôi phải mô tả như thế để các bạn dễ hình dung khi tôi kể chuyện mình đi mua một cái iPad. Tại sao lại phải mua? Chưa phải là cần dùng, nhưng vẫn phải mua, bởi vì khi đối tác làm việc với mình họ lo le cái iPad, nhân viên của mình cũng tí tởn iPad trong tay, mà mình không có thì coi sao đặng?


Không am hiểu về công nghệ, không rành lắm về giá cả, hỏi mấy thằng lính thì... sợ quê, tôi quyết định đến cửa hàng của một chú em quen biết để nhờ nó tư vấn cho tiện.

Chú em này rút ra cho tôi xem một chiếc iPad nhỏ xíu, cười hề hề giới thiệu:
  • Đại ca lấy cái này đi. 2 triệu thôi hà!
Tôi nghe hơi choáng. Chẳng là tôi cũng có tham khảo sơ qua giá cả trên mạng, thấy đâu có cái nào giá dưới 10 triệu. Tôi lúng túng hỏi lại: 
  • Sao cái này nhỏ xíu vậy? Tui thấy mấy cha kia xài cái lớn hơn mà?
  • À, mấy cái đó 10 inch, cái này 7 inch thôi và ít tính năng hơn. Hay đại ca chọn cái 9 inch nha, em để đại ca 5 triệu?
Lại thêm chuyện nữa, nào là 7”, 9” rồi 10”, lại còn tính năng này tính năng nọ nữa, tôi chẳng biết đường nào mà lần, và về giá cả vẫn còn quá xa cái mức 10 triệu mà tôi đã biết. Tôi hỏi đại:
  • Có cái nào xịn hơn nữa không?
Chú em lại lôi ra một cái khác, nói:
  • Vậy đại ca chơi cái này nha, 8 triệu, có nhiều tính năng hơn.
Tôi săm soi cái máy – săm soi cho có vậy thôi chứ cũng chẳng biết coi cái gì – rồi hỏi:
  • Ủa sao máy trụi lủi vậy? Không có hiệu, không có logo gì hết trơn vậy? 
  • Hàng Hồ Cẩm Đàomà đại ca, đại ca muốn hiệu gì em dán cái hiệu đó cho đại ca.
  • Là sao?
  • Là hàng made in China đó, tụi em nhập lậu về. Bên đó nó sản xuất ra trống lốc vậy đó, mình về mình gắn cái mác lên là ra thương hiệu của mình liền à. Hi hi, mình gắn cái mác Việt Nam lên là ra iPad made in Vietnam liền, còn muốn oai hơn thì gắn mác thương hiệu của Tây, của Mỹ. Kiểu nào cũng chơi tuốt.
  • Ối trời ơi, sản xuất iPad made in Vietnam dễ vậy sao?
  • Chớ sao nữa! Không phải hạng lôm côm như tụi em mới làm vậy đâu, có công ty rất lớn của Việt Nam ta cũng làm vậy đó, họ nhập về và in mác lên là... nhìn sang liền hà!
Tôi lo lắng hỏi:
  • Hàng không rõ xuất xứ như vậy, giá cả như vậy liệu có xài được không?
Chú em thấy tôi chần chừ chưa chịu mua nên nhìn tôi đăm đăm một hồi rồi reo lên:
  • Rồi, em quyết định vầy: Em cho đại ca cầm cái này về xài thử 1 tháng, khỏi tính tiền. Đại ca có nhiều mối quan hệ rộng rãi, giới thiệu mọi người mua máy này giúp em. Giới thiệu bán được 5 cái, em tặng đại ca cái máy luôn. Còn không được, thì sau 1 tháng xài đã đời, đại ca cứ trả máy lại cho em, không mất xu nào. OK nhé, đại ca?
Thế là giờ này tôi đang có một cái iPad trong tay. Các bạn có ai muốn mua không, xin liên hệ với tôi nhé. Máy giá 8 triệu, xịn lắm, hiệu là... À, hiệu gì thì tôi chưa nghĩ ra, các bạn muốn hiệu gì thì cứ nói nhé!
____
Hai Ẩu
eChip 11/11/11

Sunday, November 6, 2011

Ông Táo về trời

Thế là ông Táo đã về Trời.

Không phải hăm ba tháng Chạp, nhưng ông Táo về trời. Vì không phải ông là Táo Việt Nam, mà là Táo của thế giới.

Không phải ra đi một tuần rồi về như ông Táo Việt, ông ra đi vĩnh viễn.

Tôi không phải là một tín đồ của những quả táo do ông tạo ra, nhưng tôi vô cùng kính phục ông. Một Nhân vật, một Con Người.

Cái tên Apple được quyết định sau đề nghị của Steve Jobs, một cái tên chỉ đơn giản chợt đến trong đầu Jobs sau khi đã suy nghĩ nát óc để có một cái tên cho công ty sắp thành lập của hai người. Cái tên Apple trên thực tế là hoài niệm về một vườn táo ở Oregon, nông trại All-One, một nơi mà Jobs cũng như Wozniak vẫn gắn bó từ thời còn đi học. Vườn táo này cũng là nơi mà Jobs đã có những khoảng thời gian tuyệt diệu cùng với người yêu đầu đời và cũng là mẹ của cô con gái Lisa sau này của anh, cô Chris-Ann Brennan. Jobs đã nghĩ đến và quyết định chọn cái tên Apple còn vì một lý do hết sức đơn giản khác nữa. Apple là một cái tên sẽ xuất hiện trên niên giám điện thoại trước cái tên Atari – một công ty phát triển phần mềm trò chơi điện tử nhỏ ở thung lũng Silicon, công ty đầu tiên đã nhận chàng thanh niên hippy đầu tóc bù rối và dơ bẩn Steve Jobs vào làm việc một vài năm trước đó. (The Apple way - Jeffrey L. Cruikshank)

Vĩnh biệt ông, Steve Jobs.


Có lẽ giờ này ông đang ghé răng cắn vào một trái táo thơm nào đó trên chốn thiên đường.

Ngày nào cánh Thiên Đường
Đã mở hé tình yêu là trái táo thơm.
Steve ghé răng cắn vào,
Miếng môi ngọt đắng, tình yêu cuối đường...
Là trối trăn cuối cùng,
Giấc mơ não nùng...vội tan... (Bao giờ biết tương tư – Phạm Duy)

Ồ, không biết là từ chốn thiên đường Steve Jobs đã cắn vào trái táo thơm để rơi xuống trần gian cùng chúng ta trong 56 năm dài – hay ông giã từ chúng ta để về chốn thiên đường cắn vào trái táo thơm? Chỉ biết rằng ông đã để lại cho đời một huyền thoại và những trái táo còn dang dở.

Xin cảm ơn ông,

Và một lần nữa, xin vĩnh biệt ông, Steve Jobs...
____
eChip 14/10/11

Thursday, November 25, 2010

Có nên tuyển nhân viên IT là nữ?

Người ta bảo thời nay nam nữ bình quyền. Nam làm tin học thì nữ cũng làm tin học.

Thế nhưng cứ bước vào một công ty máy tính, bạn sẽ thấy giới liễu yếu đào tơ có làm tin học thì chỉ làm phần mềm thôi, hoặc là phụ trách mảng kinh doanh máy tính, chứ còn lĩnh vực phần cứng gần như dành hẳn cho các đấng nam nhi.

Bởi vậy, tôi vô cùng ngạc nhiên khi một ngày nọ có một cô bé bước vào công ty tôi xin việc làm, mà lại xin vào chân kỹ thuật viên phần cứng!

Tôi nghiêm mặt, hỏi: Em có biết là kỹ thuật viên phần cứng cực lắm không? Không phải ngồi yên một chỗ trong phòng máy lạnh đâu, mà phải lặn lội đi bảo hành, bảo trì máy cho khách hàng, bất kể thời gian, mưa nắng.


Cô ta trả lời tỉnh queo: Dạ biết chứ ạ, nhưng mà em... khoái!

Tôi gằn giọng, nói tiếp: Không phải đi lơn tơn như dạo phố đâu, mà phải đi xe gắn máy, đèo theo bộ máy, cái màn hình... để có cái xơ-cua mà thay thế cho khách hàng.

Cô ta vẫn tỉnh queo: Dạ biết chứ ạ, nhưng mà em... khoái!

Trước nhiệt tình của cô bé, tôi ngẫm nghĩ: Có kỹ thuật viên phần cứng là nữ hình như cũng hơi bị... hay! Khách hàng thường khó tính, ưa nhăn nhó cự nự. Nếu người phục vụ kỹ thuật cho họ là con gái ắt họ sẽ mềm lòng, dễ chịu hơn chăng? Nếu chẳng may sửa chữa không tốt chắc là họ cũng chẳng nỡ lòng nào mắng xối xả và gọi điện về công ty để... mắng vốn giám đốc, mà sẽ góp ý nhẹ nhàng.

Thế là tôi quyết định nhận cô bé làm nhân viên phần cứng.

Quả là tốt. Số lượng lời than phiền của khách hàng tuy không giảm nhiều, nhưng không còn những lời than phiền gay gắt nữa, nhờ đó tôi cũng giảm stress (vì đỡ nghe chửi) và làm việc hiệu quả hơn nhiều.

Một cái lợi nữa là từ ngày có bông hoa lạc giữa rừng gươm, bọn nam kỹ thuật viên của tôi cũng bớt hẳn nhí nhố, làm việc đàng hoàng đâu ra đó. Đúng là nhất cử lưỡng tiện.
.........

Một hôm, tôi cử cô bé đi bảo hành máy cho khách hàng.

Phần tôi, đang ngồi trong phòng... chơi game, bỗng cô bé sồng sộc bước vô, nói to:

  • Em báo cáo sếp...
Tôi giật mình, đóng vội cửa sổ game, nhìn thấy cô ta đang cầm trên tay một cái phiếu nho nhỏ. Không phải phiếu bảo hành, mà là... thẻ bảo hiểm y tế. Tôi hỏi: Có chuyện gì vậy em?
  • Thưa sếp, em đang kiểm tra máy để sửa chữa thì thằng cha khách hàng nó táy máy tay chân với em. Em tung một cước làm nó nằm rên hừ hừ tại nhà rồi ạ. Em lấy thẻ bảo hiểm y tế của nó về đây, sếp cho người chở gấp nó vô bệnh viện giùm em.
Thấy tôi mở to mắt ngạc nhiên, cô ta nói nhỏ: Trong hồ sơ xin việc, em quên không ghi là em có... đai đen karate ạ!

Tôi tái mặt. Rồi sực nghĩ ra một điều khiến tôi thở phào nhẹ nhõm: Hú hồn, may là nhờ vụ này tôi biết em “có võ”, chứ nếu không có khi người bị đá rên hừ hừ không phải là khách hàng mà chính là....
__
eChip 180 - tháng 3/2005

Friday, October 29, 2010

Giã biệt Lệnh Hồ Xung

Nếu nhà bạn có nuôi một con chó hay một con mèo, bạn sẽ đặt tên cho nó, và gọi là Ki Ki hay Mi Mi gì đó. Còn tôi, tôi chẳng nuôi chó cũng chẳng nuôi mèo, mà chỉ có nuôi một… cái máy tính. Tôi rất cưng nó, và đặt cho nó cái tên là Lệnh Hồ Xung, bởi vì tôi rất khoái anh chàng lãng tử trong Tiếu ngạo giang hồ này.

Tài ba, lãng tử đâu chưa thấy, chỉ thấy chàng Lệnh Hồ Xung của tôi chạy càng ngày càng chậm. Chậm như rùa, rồi chậm như ốc sên. Thôi chết, nó lại giống Lệnh Hồ đại hiệp, bị nội thương trầm trọng mất rồi.


Cho đến một ngày Lệnh Hồ Xung chạy chậm đến mức không tưởng, tôi đành bế nó đi tìm người chữa trị. May sao tôi có mấy gã bạn thân là Đào Cốc Lục tiên, chúng vội sốt sắng giúp đỡ. Khốn khổ, sáu gã này mỗi gã lại phán một kiểu, chẳng biết đường nào mà rờ. Đào Căn Tiên bảo rằng máy chạy chậm chẳng qua do virus. Đào Hoa Tiên cho rằng tại đĩa cứng bị phân mảnh, phải chạy chương trình defrag để dọn dẹp lại. Đào Cán Tiên lại nói do tôi cài quá nhiều chương trình cho Lệnh Hồ Xung làm nó quá tải. Đào Diệp Tiên lu loa rằng tại các driver cài đặt bị sai, cần phải chỉnh lại… Thế rồi cả sáu gã hè nhau đè Lệnh Hồ Xung ra, mỗi gã tự trị theo cách của mình..


Qua một canh giờ, Đào Cốc Lục tiên lăn ra ngủ khì. Tôi vội đến xem chàng Lệnh Hồ Xung của mình ra sao thì… hỡi ôi! Lệnh Hồ Xung nức nở nghẹn ngào. Ấy, có nghĩa là bây giờ nó không chỉ chạy chậm, mà lại còn cà khục cà khặc, lúc nhanh lúc chậm như người ta nấc cục. Ác một nỗi nữa là không biết sáu gã tiên cài đặt driver thế nào mà bây giờ Lệnh Hồ của tôi không còn phát ra tiếng được nữa, còn hình ảnh thì thay vì 16 triệu màu như thuở nào thì bây giờ chỉ còn 16 màu nhơ nhơ nháo nháo trông chán phát khiếp.

Não nề, tôi bế Lệnh Hồ Xung đi tìm người cứu chữa. Lần này tôi gặp Lam Phượng Hoàng, giáo chủ Ngũ Độc giáo. Nàng kêu lên: Thôi chết, Lệnh Hồ đại ca chạy chậm là tại thiếu RAM thôi mà, để muội nhét cho đại ca thêm thanh RAM là chạy nhanh thôi. Thế là nàng lột trần Lệnh Hồ Xung ra, cắm thêm một thanh RAM quái quỷ vào. Bấy giờ Lệnh Hồ Xung không chạy chậm nữa mà… cứng đơ, không nhúc nhích gì cả! Lam Phượng Hoàng bảo: Tại lỏng chân RAM, để muội “xử” cho. Thế rồi nàng rút cả 2 cây RAM ra, tút cho sạch sẽ, rồi gõ cành cạch vào khe cắm. Vô phương! Nàng bảo: Thôi, chắc là mainboard đi toong rồi! Giã biệt Lệnh Hồ đại ca!

Tôi đành mang bệnh nhân Lệnh Hồ Xung đã đến thời kỳ trầm trọng, đi tìm người khác. Lần này Tổ Thiên Thu là bậc danh tài xuất hiện. Y ngó nghiêng rồi phán: Vấn đề nằm ở bộ nguồn! Y lại lột trần Lệnh Hồ Xung ra, tháo bộ nguồn và thả một bộ nguồn khác vào. Chả biết y cắm dây như thế nào mà khi vừa bật nguồn thì mấy tiếng nổ lách tách vang lên và Lệnh Hồ Xung… xì khói. Bây giờ không chạy chậm, không nấc cục, cũng chẳng phải mất màu hay lên màn hình xanh lè, cứng đơ nữa, mà hoàn toàn không có tín hiệu gì. Chết ngắc!

Đến bước đường cùng, tôi đành cõng Lệnh Hồ Xung đến gặp Sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ. Bạn nào đã đọc Tiếu ngạo giang hồ, chắc đều biết Bình Nhất Chỉ là một danh y, cứu được tất cả mọi con bệnh thập tử nhất sinh, chỉ có điều mỗi khi y cứu một người thì phải giết một người – nên mới có biệt danh là Sát nhân danh y. Đó là trong truyện Kim Dung, còn gã Bình Nhất Chỉ tôi nói ở đây có hơi khác một chút. Gã cũng là một danh y chuyên trị bệnh cho máy tính rất xuất sắc, hầu như ca bệnh nào cũng trị được, hắn không giết người, chỉ phải cái là trị xong thì tính tiền như một nhát dao chém vào khổ chủ (cũng gần giống sát nhân!).

Đè Lệnh Hồ Xung ra khám hồi lâu, Bình Nhất Chỉ phán: Bệnh này khởi phát chẳng qua chỉ là cảm mạo phong hàn, có thể trị dứt ngay trong vòng một khắc. Thế nhưng hiện giờ có đến 7 – 8 luồng chân khí chạy nhốn nháo trong người của Lệnh Hồ thiếu hiệp đây nên khó lòng có thể điều trị được. Ta bó tay chấm com!

Tôi hốt hoảng van nài: Bình tiên sinh, xin tiên sinh ra tay nghĩa hiệp cứu dùm Lệnh Hồ Xung!

Sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ mặt lạnh như tiền, phán rằng: Bình Nhất Chỉ ta có thể cứu được Lệnh Hồ Xung. Chi phí cứu chữa là 10 triệu đồng. Còn nếu giết quách Lệnh Hồ Xung đi, mua… Lệnh Hồ Xung mới thì giá là 8 triệu đồng. Ngươi hãy chọn đi!

__
eChip tháng 8/2006

Bạn sẽ phải ngạc nhiên với dòng bộ xử lý để bàn Intel® Core™ thế hệ thứ 8

Hãy sẵn sàng đón nhận những trải nghiệm tuyệt vời khi chơi game, VR và giải trí ở bất kỳ đâu với máy tính được trang bị dòng bộ xử lý In...