Showing posts with label eChip 2006. Show all posts
Showing posts with label eChip 2006. Show all posts

Saturday, August 11, 2012

Bệnh thành tích

Dạo này dư luận xã hội và báo chí phản ứng khá mạnh mẽ đối với bệnh thành tích trong giáo dục. Thi tốt nghiệp chỗ nào cũng đạt hơn 99% mà thi đại học thì điểm 0 đầy trời. Học sinh xuất sắc, tiên tiến nhiều như sao trên trời, còn học sinh kém thì quý hiếm như... thú trong sách đỏ. Vậy mà kiểm tra trình độ học vấn thì chả ra làm sao!

Dư luận còn cho rằng bệnh thành tích không chỉ ở ngành giáo dục mà còn là căn bệnh nan y ở mọi ngành, mọi lĩnh vực. Nghĩa là không loại trừ ngành công nghệ thông tin. Hai Ẩu nghe mà đâm nhột.

Ngẫm đi ngẫm lại, Hai Ẩu tự nhủ là... đâu có?! Ngành ta tốt lắm mà! Nào là thành tích tin học hóa hành chính công này, nào là đưa tin học đến vùng sâu vùng xa này, nào là phổ cập tin học đến mọi người này... Xét ở lĩnh vực hành chính, có đề án 112 này, tỉnh - huyện - xã - phường nào lại chả có máy tính, có phần mềm, còn máy tính dùng vào việc chi, phần mềm có chạy được không thì đó là chuyện... không nên quan tâm làm gì! Đưa tin học đến vùng sâu vùng xa thì có quá nhiều đi chứ, nhưng ở những nơi đó... xa quá nên sau khi “đưa con sáo sang sông" rồi ai biết được nó bay đi đâu! Phổ cập tin học thì quá rõ ràng, bây chừ quá nhiều người biết “chat”, đâu nhất thiết phải là trí thức – sinh viên – học sinh; có đủ thứ người làm đủ thứ trò trên máy tính, kể cả dụ dỗ người ta làm cái chuyện... ò í e!


Ngẫm tới ngẫm lui, trên tinh thần hướng thượng, Hai Ẩu nghĩ cũng không nên quá tự hào về ngành mình như vậy. Biết đâu ngành công nghệ thông tin cũng có bệnh thành tích thì sao? Thế rồi Hai Ẩu nghĩ ra được một giải pháp để kiểm tra xem ngành công nghệ thông tin có bệnh thành tích hay không. Giải pháp đó như sau:

Hai Ẩu lập ra một trang web, trên đó có một cái poll (phiếu thăm dò), người truy cập trang web sẽ trả lời câu hỏi như sau: Bạn, đơn vị của bạn, địa phương của bạn có bệnh thành tích hay không? Câu trả lời là một trong hai câu: Không. Dĩ nhiên, người đã truy cập vào trang web thì phải là... dân công nghệ thông tin rồi.

Sau một tháng thăm dò, Hai Ẩu kiểm tra lại kết quả. Phấn khởi vô cùng, 100% câu trả lời là Không, một tỉ lệ tuyệt đối . Hai Ẩu sướng quá, vậy là có thể hùng hồn tuyên bố cùng xã hội rằng: Giới công nghệ thông tin đã có thành tích xóa bỏ tuyệt đối bệnh thành tích! 
___
Hai Ẩu
eChip số 57 - 2006

Bệnh viện

Ba Trợn ngồi lướt web đọc tin tức, rồi quay qua nói với Hai Ẩu:
  • Coi nè anh Hai, cái bệnh viện ở tỉnh này tệ thiệt. Bệnh nhân bị đâm, đem vô bệnh viện cấp cứu, vậy mà họ nói hổng sao, cứ để đó. Tới nửa đêm, bệnh nhân hấp hối, kêu cấp cứu họ cũng chẳng màng gì tới khiến bệnh nhân phải lìa đời rồi.
Hai Ẩu liếc qua trang web, rồi nói với Ba Trợn:
  • Ừa, cái tin này anh đọc rồi. Chú mày bấm vô cái link kia coi tiếp kìa. Bữa trước, cũng cái bệnh viện này nhận một nạn nhân tai nạn giao thông, họ phán rằng bệnh nhân chết rồi, biểu đem về chôn đi. Dè đâu khi sắp chôn mới biết bệnh nhân… còn sống!
Ba Trợn vừa lướt web vừa chép miệng than thở:
  • Mà đâu phải chỉ cái bệnh viện này, anh Hai đọc tiếp tin ở cái bệnh viện tít ngoài miền Trung nè. Họ thiếu trách nhiệm làm chết 2 mẹ con sản phụ. Lại còn đòi phải nhận tiền bồi dưỡng mới chăm sóc bệnh.

Hai Ẩu khoác tay:
  • Cứ gì phải đọc trên Internet mới biết mấy chuyện đó. Chú mày cứ thử… bệnh một phát và đi bệnh viện coi. “Lương y” sẽ quát chú mày như ông chủ quát đầy tớ, bệnh này phán thành bệnh nọ. Cho toa mua thuốc thì thuốc cực đắt và trời ơi đất hỡi! Tốt nhất là đừng bao giờ bệnh để khỏi vô bệnh viện chú em ạ.
Đang trò chuyện như trên bỗng máy tính kêu bíp một cái, màn hình co lại thành một vệt sáng rồi tắt ngúm. Ba Trợn kêu lên: Anh Hai ơi, cái máy bị sao vầy nè?

Hai Ẩu vội xem, lui cui tắt máy, khởi động lại. Màn hình hiện lên mấy dòng chữ rồi lại tắt ngúm. Loay hoay một hồi, không giải quyết được gì, Hai Ẩu lắc đầu:
  • Thua! Chỉ còn một cách giải quyết thôi!
  • Cách gì anh Hai?
  • Đem ngay tới bệnh viện máy tính!
  • Hả !!! Bệnh viện? Ba Trợn kêu lên ba tiếng thảm thiết rồi... lăn đùng ra xỉu. 
___
Hai Ẩu
eChip số 58 - 2006

Bảo hành chu đáo

Máy tính của tôi bị hư!

Vốn là dân có nghề, tôi kiểm tra và biết ngay là nó bị hư mainboard. Chuyện nhỏ! Tôi vẫn còn giữ phiếu bảo hành đây mà, trong phiếu ghi rõ: Bảo hành 3 năm kể từ ngày mua. Tôi nhẩm tính, mới có 2 năm 10 tháng 20 ngày, còn tới 40 ngày nữa mới hết hạn bảo hành. Thế là tôi ôm máy ra nơi bán để bảo hành.

Cửa hàng bán máy tính này quả là lịch sự và nghiêm túc, họ xem xét phiếu bảo hành của tôi, bấm máy rà soát lại cơ sở dữ liệu, rồi hết sức nhã nhặn đồng ý bảo hành. Sau ít phút kiểm tra, họ thông báo cho tôi:
  • Máy hư mainboard rồi anh ạ. Tụi em đồng ý bảo hành cho anh.

Có thế chứ! Ai bảo là người bán máy tính bảo hành không chu đáo? Tôi ngồi nghe tiếp.
  • Nhưng mainboard này đời cũ quá rồi (gần 3 năm rồi còn gì!), tụi em không có mainboard tương tự thay cho anh. Tụi em thay mainoard đời mới hơn cho anh, anh bù khoản chênh lệch giá dùm em.
Cũng hợp lý, điều này cũng có trong các điều khoản bảo hành. Được thôi, bù thêm ít tiền để có mainboard đời mới, xem như nâng cấp máy vậy. Cửa hàng nói tiếp:
  • Mainboard cũ của anh xài CPU 423 chân cắm, còn mainboard mới là socket 775, chipset Intel 945, mới nhất đó anh à. Anh phải bù 80 đô.
Hơi bị nhiều, nhưng biết sao giờ?! Đành chịu vậy.
  • Nhưng mà con CPU cũ của anh đâu có gắn vô cái mainboard này được. Anh phải mua CPU đời mới thôi. Pentium Duo Core nhe anh? Pentium D 915, tụi em tính rẻ anh 150 đô thôi!
Vậy sao? Nhưng biết sao giờ, đành chịu vậy.
  • Còn nữa, RAM cũ mà anh xài là RDRAM, không gắn được với mainboard đời mới. Anh phải thay bằng DDRAM II thôi. 512 MB DDRAM II nhe anh, RAM đang lên giá nhưng tụi em tính hữu nghị 60 đô thôi!
Thế à? Nhưng biết sao giờ, đành chịu vậy!
  • Còn cái đĩa cứng cũ của anh, chỉ có 40 GB ATA thôi, mainboard đời mới hỗ trợ chuẩn SATA anh à. Thay cái 80 GB SATA nhe, em hỗ trợ anh với giá 60 đô!
Ủa? Còn thêm vụ đĩa cứng nữa à? Nhưng biết sao giờ, đành chịu vậy.
  • Bộ nguồn cũ của anh có 250W, đâu có xài lại được. Anh phải thay bộ nguồn mới 450W thôi. 20 đô nhé?
Tôi bối rối quá, thôi thì cứ đồng ý hết! Biết sao giờ, công nghệ tiến bộ nhanh thật!

Tôi không nhớ rõ mọi việc diễn ra như thế nào nữa, chỉ biết sau một hồi đàm phán cái máy tính của tôi đã thay mainboard, CPU, RAM, đĩa cứng , bộ nguồn, case… còn bàn phím và con chuột thì cũ quá, phải thay mới cho tương xứng.

À quên, tôi còn thay cái màn hình 15” CRT cũ kỹ của mình bằng một cái LCD 17” nữa chứ.

Thế là xong, bảo hành thật chu đáo. Tôi chỉ phải bù đâu khoảng 5 – 600 đô gì đó thôi mà! 
___

Hai Ẩu
eChip số 59 - 2006

Người thầy đầu tiên


Bà viện sĩ Antưnai Xulaimanôva về đến làng khi buổi lễ trọng thể khánh thành trường học sắp khai mạc. Mọi người đổ ra đường để nhìn bà, ai cũng muốn bắt tay bà. Có lẽ Antưnai Xulaimanôva cũng không ngờ sẽ được đón tiếp như vậy. Là viện sĩ, Antưnai từng dự nhiều cuộc họp long trọng, và luôn được đón tiếp nồng nhiệt và kính cẩn, nhưng nơi đây, trong ngôi trường làng bình thường này, thái độ niềm nở ân cần của dân làng đã làm bà hết sức bồi hồi cảm động.

Khi buổi lễ đang diễn ra hết sức trang trọng và vui vẻ, một bức điện tín được đưa đến: các học sinh cũ chúc mừng bà con trong làng nhân dịp khánh thành nhà trường mới.

Hiệu trưởng hỏi: Những bức điện này do ông lão đưa thư Đuysen mang về phải không? Bảo ông lão xuống ngựa, mời vào đây.

Nhưng Đuysen đã đi rồi, ông đi phát nốt thư trong làng. Còn viện sĩ Antưnai bỗng giật mình khi nghe đến tên Đuysen, gương mặt bà đầy vẻ ngượng ngùng, rồi ngập chìm trong nỗi ưu tư.

-----

Có lẽ các bạn đã nhận ra đây là trích đoạn trong tác phẩm Người thầy đầu tiên của Aitmatốp. Tôi xin phép được kể thêm một chút: Rất nhiều năm trước, khi Antưnai Xulaimanôva còn là một cô bé mồ côi và ngôi làng Kurkurêu dưới chân núi còn là một ngôi làng nghèo khổ, từ xưa đến nay chưa hề có một lớp học thì có một thanh niên xanh xao về làng với nhiệm vụ mở trường học. Anh là Đuysen, chữ nghĩa trong đầu chẳng có bao nhiêu, nhưng có một lòng quyết tâm đem cái chữ đến cho những đứa trẻ tưởng chẳng bao giờ biết đến trường lớp.
Đuysen đã phải một mình vất vả dựng trường, chống chọi với bao khó khăn, với định kiến của dân làng… Anh phải chống chọi với cả chó sói để đưa trẻ đến trường, chống chọi với bọn hung đồ muốn ép uổng Antưnai.
Rất nhiều năm sau, Antưnai đã lên Matxcơva học thành tài, đã trở thành viện sĩ nổi tiếng, và hôm nay trở về thôn trong sự trọng vọng của mọi người. Còn Đuysen, như ta đã đọc từ đầu, đã thành một ông lão đưa thư cần cù của làng Kurkurêu, thậm chí không có dịp dự lễ khánh thành trường khi Antưnai trở về.
---
Mỗi khi nghĩ đến các Hiệp sĩ Công nghệ thông tin, tôi lại nghĩ đến người thầy đầu tiên Đuysen. Những hiệp sĩ của chúng ta mỗi người đều làm được một công trình gì đó. Có những công trình thật tầm cỡ, có giá trị cao về mặt học thuật, nhưng đa số đều là những công trình không thật sự có giá trị cao về học thuật. Có thể rất nhiều bạn kỹ sư, tiến sĩ khi xem qua những công trình ấy đều cho rằng nó chẳng có gì đặc sắc, rằng với trình độ của mình bạn có thể làm tốt hơn, hay hơn nhiều. Tôi hoàn toàn tin vào khả năng đó của các bạn ấy. Cũng như tôi hoàn toàn tin rằng có vô số người giỏi hơn anh thầy giáo Đuysen trong truyện của Aitmatốp. Cái cao hơn trong những công trình của hiệp sĩ công nghệ thông tin hay của thầy giáo Đuysen không phải tính học thuật mà là tính NGƯỜI.

Mười năm, hai mươi năm nữa, những học trò hôm nay của thầy Bùng, thầy Huyến, của các sơ, các nhà sư… có người sẽ trở thành những chuyên gia công nghệ thông tin xuất sắc. Những công trình của họ sẽ đạt những giải cao trong những cuộc thi đậm chất trí tuệ như Nhân tài Đất Việt, Trí tuệ Việt Nam. Một số người sẽ trở thành thạc sĩ, tiến sĩ, sẽ trở thành giám đốc, viện trưởng… Và một số người sẽ quay trở về quê xưa như bà viện sĩ Antưnai Xulaimanôva…
Lúc bấy giờ các hiệp sĩ công nghệ thông tin của chúng ta đã già. Có người vươn lên trình độ cao hơn, nhưng có người vẫn chỉ có trình độ “học trò” của học trò mình ngày xưa. Có hề gì đâu, vì công trình của họ, sản phẩm của họ đem lại cho đời chính là những người học trò xuất sắc ấy.
Lúc bấy giờ có hiệp sĩ công nghệ thông tin của chúng ta còn được nhớ tới, có người đã bị quên lãng theo bụi thời gian. Có hề gì đâu, vì khi họ làm ra những công trình ấy họ không hề nghĩ rằng nhờ nó mà mình được vinh danh, chỉ mong rằng được đóng góp chút gì đó cho đời.
Họ không cần nhắc, nhưng chúng ta thì không được quên. Danh hiệu Hiệp sĩ công nghệ thông tin là một sự trân trọng trước những đóng góp của con người cho xã hội, một sự cảm ơn chân thành trước những tấm lòng.
Xin cảm ơn những hiệp sĩ công nghệ thông tin. Xin cảm ơn những người thầy đầu tiên.
___


Hải Âu
eChip số 61 - 2006

13 con ốc

Cách nay chưa lâu, trên một tờ báo lớn có đăng bài báo tựa đề là “Sự kiện Intel và công nghệ 13 con ốc”. Bài báo gồm 2 ý chính: một là công nghệ lắp ráp máy tính tại Việt Nam chỉ là xiết đủ 13 con ốc, cắm dây vào là xong; hai là các nhà lắp ráp máy tính Việt Nam chỉ biết lệ thuộc vào Intel mà không cần biết là trên đời này còn có nhiều loại CPU khác (chạy tốt hơn nhiều!).


Vốn ẩu lại vô tâm nên Hai Ẩu đọc xong là… quên ngay, thế nhưng hôm rồi ngồi tán dóc với mấy nhà lắp ráp máy tính Việt mới thấy các đại ca ấy nổi giận thực sự. Xin kể lại đây để các bạn nghe chơi.


Điều bực mình thứ nhất của các đại ca là cái vụ 13 con ốc. Không phải vì các anh ấy lắp đến… 14 con ốc, mà nói như thế gần như phủ định toàn bộ công sức chọn lựa linh kiện, tinh chỉnh, thử nghiệm để lắp ráp nên bộ máy tính đạt được chất lượng cao với giá thành hợp lý (vâng, phải kể luôn yếu tố kinh tế nữa chứ không chỉ là yếu tố kỹ thuật). Chưa kể là còn phải xây dựng nên quy trình, đội ngũ bảo trì sửa chữa… tốn rất nhiều công sức.

Điều bực mình thứ hai là cái vụ “Intel”. Các đại ca thừa nhận là hiện nay đa số (chứ không phải là tất cả) máy tính lắp ráp tại Việt Nam đều sử dụng CPU Intel, nhưng đó không phải là lỗi của các anh. Lỗi là ở các nhà sản xuất CPU khác không quan tâm hoặc không đủ sức thâm nhập vào thị trường này. Là nhà sản xuất (cho dù chỉ là lắp ráp), một trong những điều quan tâm hàng đầu là chọn thành phần linh kiện nào để tạo nên sản phẩm của mình. Thành phần ấy phải đảm bảo nhiều yếu tố như chất lượng, độ tin cậy, giá thành v.v… Hiện giờ đó là CPU Intel. Nhưng đâu phải các anh ấy không quan tâm đến những sản phẩm khác trong quá trình sản xuất của mình. Các nhà sản xuất CPU khác cứ đưa ra những sản phẩm tốt hơn, độ tin cậy cao hơn, giá bán tốt hơn, phân phối thuận tiện hơn… là OK thôi.
Nỗi bực dọc ấy kéo dài cho đến khi một đại ca nêu lên vấn đề cực kỳ nhức nhối, khiến cho nỗi bực dọc biến thành lo lắng. Vấn đề ấy là: cứ cho là công nghệ lắp ráp máy tính tại Việt Nam chỉ là “công nghệ 13 con ốc” đi nữa thì hiện nay có một thực tế không phủ nhận được là số máy tính để bàn (desktop PC) lắp ráp tại Việt Nam chiếm đến hơn 90% số máy tính tiêu thụ, còn các máy desktop thương hiệu nước ngoài chỉ chiếm chưa đến 10%! Đáng hãnh diện quá đi chứ!

Thế nhưng đối với máy tính xách tay (laptop PC) thì có tỷ lệ ngược lại. Chỉ có chưa đến 10% máy laptop trên thị trường được lắp ráp tại Việt Nam, hơn 90% còn lại là các thương hiệu Acer, IBM, Compaq, Toshiba… (hầu hết là Made in China, hic!). Xu thế toàn cầu hiện giờ là số máy tính xách tay ngày càng tăng lên, thay dần cho máy tính để bàn. Cứ cái đà này thì chẳng bao lâu nữa, tỷ lệ máy tính lắp ráp tại Việt Nam (tính chung cho cả laptop và desktop PC) sẽ là một con số bé xíu. Lúc bấy giờ ngay cả đến cái “công nghệ 13 con ốc” cũng chẳng còn để mà… bị chê nữa! Đáng lo quá đi chứ!

Nghe đến đây, Hai Ẩu nhức đầu quá nên… không quan tâm nữa. Không biết cuối cùng các đại ca có tìm được một hướng ra nào chưa!
___
Hai Ẩu
eChip số 63 - 2006

Nỗi lòng Chu Du

Chu Du quá buồn bực, uất ức. “Thiên sinh Du hà thiên sinh... cả trăm cả vạn thằng Gia Cát Lượng?”, để chúng nó giật mất mối làm ăn của Du. Đó là cái vụ tin nhắn. Đầu tiên là World Cup, bóng đá Anh, rồi Champion League, rồi cả V-League nữa. Hừ, chỉ cần nhắn tin dự đoán kết quả trận đấu qua số điện thoại một chín chi chi là bạn sẽ trúng thưởng cái chi chi thật giá trị. Du nhẩm tính, mỗi trận bóng đá như vậy có cỡ trên 50.000 tin nhắn, mỗi tin 3.000 đồng, vậy là sơ sơ có hơn 150 triệu. Bèo nhất cũng lời hơn phân nửa số đó! 80 triệu, thiệt là thèm chảy nước miếng! Mà đâu chỉ vậy, bọn nó còn chế ra đủ thứ dự đoán để dụ nhắn tin: nào là đoán đội bóng ghi bàn sau, đoán tỷ số trận đấu… Hừ ước gì mình nghĩ ra trước để làm trước thì ngon rồi!

Du nghĩ đến chuyện khác. Không đá banh thì mình sẽ tổ chức cho bọn choai choai nhắn tin tải nhạc chuông, tải hình… Chưa kịp làm thì đã có thằng Gia Cát Lượng nào đó phỗng tay trên làm trước mất rồi. Tức quá, Chu Du bèn... thổ huyết!


Thôi thì ta tổ chức nhắn tin dự đoán kết quả các cuộc thi Ngôi sao lấp ló, Tinh tú nhấp nháy vậy. Chu Du quyết kinh doanh bằng phương án này, nhưng không tài nào qua nổi mấy tay Khổng Minh bên đài truyền hình, bọn họ đã dành mất cơ hội.

Du nghĩ đến phương án cho nhắn tin để tư vấn hôn nhân gia đình, để trả lời Thắc mắc biết hỏi ai?, để kể chuyện cười… Thế nhưng Du vừa mở tờ báo ra đã thấy có mấy gã Ngọa Long tiên sinh nào đó quảng cáo dịch vụ này đầy trên báo rồi! Chu Du lại... thổ huyết!

Rồi thì cái quái gì cũng có một sư phụ nào đó nghĩ ra được chiêu thức để nhắn tin trúng thưởng. Từ an toàn giao thông, đến bảo vệ sức khỏe, đố vui… Thậm chí có những cuộc thi dự đoán với câu hỏi “cực khó” kiểu như thế này: Bạn hãy cho biết bộ phim Trung quốc đang chiếu do nước nào sản xuất? a. Trung quốc – b. Việt Nam. Hic, không còn gì cho Du làm nữa, bất cứ cái gì có trên cõi đời này cũng đều được “nhắn tin trúng thưởng” cả rồi.

Chu Du không còn huyết để... thổ nữa, trằn trọc suốt năm canh mong nghĩ ra kế sách. Thế rồi một tia sáng lóe lên trong bộ óc phi thường của Du. Phải rồi, có một “sự vụ” mà ta có thể buộc mọi người phải nhắn tin, nhắn nhiều tin, nhiều người mà cóc cần phải trao giải thưởng cho họ. Lãi to rồi! Du ghi lại ngay để khỏi quên:

Kể từ nay, các kỳ thi tốt nghiệp phổ thông, thi đại học, thi học kỳ… đều phải tổ chức thi trắc nghiệm. Bài thi trắc nghiệm được làm bằng cách nhắn tin đáp án (a, b, c, d) qua tổng đài Một Chín Chu Du!

Ha ha, hàng triệu thí sinh, hàng chục môn thi, hàng tá kỳ thi, tha hồ cho Chu Du nhận tiền qua tin nhắn. Đã thế lại còn tiết kiệm chi phí tổ chức kỳ thi, chi phí đi thi cho toàn xã hội nữa chứ. Chu Du giàu to rồi!

Chu Du cẩn thận ghi thêm câu hỏi phụ: Bạn hãy dự đoán có bi nhiêu người tham gia kỳ thi này giống như bạn?

Ghi xong, Du thấy lòng phơi phới, ngủ một giấc ngon lành.

Hoan hô tin nhắn! Tin nhắn bất cứ nơi đâu, bất cứ khi nào, bất cứ chuyện gì! 
___

Hai Ẩu
eChip số 65 - 2006

Hàng chính hãng là sao?

Kính gửi anh Hai Ẩu,

Tôi định mua một cái máy in. Đi hỏi giá thì thấy người ta đưa ra bảng giá gồm 2 loại: chính hãngkhông phải chính hãng. Tôi đọc và so sánh rất kỹ, cả hai đều đúng là thương hiệu và model tôi định mua. Thông số kỹ thuật cũng y chang. Chỉ khác là một loại có dòng chữ chính hãng (trên bảng báo giá) còn một loại thì không. Điểm khác nhau thứ hai là loại không phải chính hãng giá rẻ hơn rất nhiều.

Tôi hỏi người bán rằng có phải loại không phải chính hãng là hàng giả, hàng nhái không mà giá lại rẻ thế? Anh ta giãy nẩy lên, cam đoan rằng đó đúng là hàng gin, hàng xịn – do cùng chính hãngsản xuất, rồi lôi ra cho tôi xem hàng cả 2 loại. Quả là y chang như nhau, không khác tí tẹo nào cả. Rõ ràng cả 2 đều do cùng một hãng sản xuất! Tôi ngạc nhiên quá!! Hay là một thứ loại A, một thứ loại B, phế phẩm? Người bán lại giãy nẩy lên, cả quyết rằng cả 2 đều là loại A, trên đời này không có loại B!


Hay là một loại nhập lậu, trốn thuế nên giá rẻ hơn? Lúc này thì người bán nổi quạu, bảo rằng anh ta bán hàng nghiêm túc, hàng này nhập chính ngạch, có hóa đơn tài chính đàng hoàng.

Vậy sao lại phải chia làm 2 loại và 2 giá? Cuối cùng người bán bảo rằng hàng chính hãngthì do đại diện của hãng tại Việt Nam nhập về và được bảo hành bởi trung tâm bảo hành của hãng tại Việt Nam. Tôi hiểu ra, và hỏi lại anh ta: Biết rồi, vậy loại hàng mà các anh không ghi chữ chính hãng sẽ không được bảo hành chứ gì? Anh ta phản đối ngay: Không phải như vậy, chúng tôi vẫn cấp phiếu bảo hành cho anh và công ty chúng tôi sẽ bảo hành rất nghiêm túc. Anh có thể kiểm chứng điều này bằng cách tìm hiểu nơi các khách hàng kỳ cựu của chúng tôi.

Tóm lại, chỉ có 1 chi tiết khác nhau bé tí, là ai sẽ bảo hành mà giá cả khác nhau đến thế. Tôi có tìm hiểu thử nơi những người có kinh nghiệm thì họ cho rằng chưa chắc ai sẽ bảo hành tốt hơn! Qua bảng giá, tôi cũng được biết có nhiều mặt hàng khác như CPU, máy ảnh số, màn hình LCD… cũng có chính sách giá tương tự.

Tôi nghĩ, nếu do chi phí tổ chức bộ máy quản lý và phục vụ kỹ thuật khiến các ông “chính hãng” phải nâng giá hàng hóa của mình lên như vậy thì quả là hơi bị… dở, còn nếu do chính sách giá của các hãng là phải bán giá cao thì quả là hơi bị… ác!

Anh Hai Ẩu giải thích sao về việc này? Và theo ý anh thì nên mua loại hàng nào? Chính hãngđắt tiền hay chính hãng rẻ tiền?

Mong hồi âm.

Hai Ẩu chẳng biết trả lời sao nên đăng nguyên văn thư trên. Bạn nào biết xin giúp dùm nhé. Nhất là các bạn... chính hãng!


Hai ẨueChip số 67 - 2006

Ông già Noel

Túi quà trên vai, ông già Noel háo hức làm nhiệm vụ đem niềm vui đến cho trẻ em và cho tất cả mọi người. Ơ hay, mọi người đâu cả rồi? Chẳng ai mừng rỡ đón ông, thậm chí chẳng ngó ngàng gì đến ông già Noel cả!

Ngơ ngác đi loanh quanh một hồi ông già Noel cũng tìm ra câu trả lời. Té ra mọi người đang bu đen ở những nơi có tấm biển Siêu thị Điện máySiêu giảm giá. Ông già Noel nhăn mặt, nghĩ: Lại có một tay ông già Noel giả mạo nào giật mối của ta sao? Hắn tặng quà gì mà khiến mọi người chê ông già Noel thứ thiệt vậy?

Ông quyết chen vào đám đông để tìm hiểu rõ sự việc. Mọi người hét lên: Tới sau thì ra sau xếp hàng ông già ơi, không được chen ngang!

Ông già Noel phân trần: Tui là ông già Noel mà. Có chuyện gì mà bà con bu đông vậy?


Một người trả lời: Bộ ông mới ở trên trời rơi xuống sao mà không biết gì hết vậy? Mấy bữa nay hàng điện máy đại hạ giá, siêu giảm giá nên người ta đổ xô đi mua đó ông ơi!

Rõ! Mọi người mê mua hàng điện máy siêu giảm giá hơn mê quà của ông già Noel. Ông buồn bã quảy túi quà đi lang thang, chẳng biết tặng ai bây giờ!

Đến góc đường, chợt thấy một gã trung niên, ăn mặc lịch sự đang ngồi buồn xo, mừng quá ông già Noel bước đến hỏi thăm, hy vọng có thể đem niềm vui đến cho anh ta. Anh ta kể lể:
  • Tôi bán máy tính ông ạ. Mấy hôm nay mọi người đổ tiền ra mua hàng điện máy giảm giá, chẳng ai còn tiền để mua máy tính cả. Có những người thực sự muốn mua máy tính thì lại so bì rằng hàng điện máy giảm giá đến 50 – 70%, sao giá máy tính chẳng chịu giảm, và không thèm mua. Kết quả là ế, ông chẳng thấy là không có ai vô đây mua máy tính sao?
Thông cảm và tò mò, ông già Noel ngồi ghé xuống bên cạnh anh ta, an ủi: Không sao anh bạn ạ, sông có khúc người có lúc. Chờ qua đợt khuyến mãi của họ là ta lại bán được, lo gì?

Anh ta giải thích: Chuyện đời đâu đơn giản vậy. Ông cần biết là hàng vi tính thay đổi công nghệ và giảm giá liên tục. Thí dụ như CPU bữa nay là Pentium M, mai là Duo Core, mốt đã là Core 2 Duo… Hàng hóa của tôi đang tồn kho, chỉ cần qua tháng sau là đã lạc hậu, không bán được, có muốn bán thì phải hạ giá. Lỗ trầm trọng!

Ông già Noel tò mò hỏi: Lỗ cỡ bao nhiêu?
  • Tối thiểu phải cỡ 5 – 3 trăm triệu!
Vuốt râu suy nghĩ một hồi, ông già Noel chợt vỗ tay đề xuất một ý kiến:
  • Ta có sáng kiến giúp anh bạn. Anh bạn hãy thay ta tặng quà là một chiếc xe hơi cho người mua máy tính. Một chiếc thôi, giá chừng một vài trăm triệu, và tặng bằng cách rút thăm trúng thưởng. So ra anh vẫn lãi chán so với chuyện lỗ 5 – 3 trăm triệu do giảm giá. Người ta ham quà xe hơi sẽ mua máy tính, anh sẽ không bị ế!
Chẳng biết đề nghị của ông già Noel có được thực hiện không, chỉ biết là ông già Noel vui lắm, vì ít ra thì chính ông cũng không… bị ế! 
____
Hai Ẩu 
eChip số 071 - 2006

Võ lâm ngũ bá

Hồng Thất Công ngồi gặm đùi heo trong một tửu quán nhỏ ven đường, vừa gặm vừa nhớ món đùi gà khoái khẩu nay không còn được xơi tự do nữa, do dịch cúm gà tràn lan. Tiếc đứt ruột! Thế nhưng Hồng lão gia cũng được an ủi phần nào, năm nay Cái bang của ông đã gầy dựng được thanh thế từ Bắc chí Nam. Ông gom đống tiền cắc trong túi để trả tiền cho chủ quán, ngồi ngẫm nghĩ những gì đã đạt được trong năm qua.

Trong túi ông chỉ toàn tiền lẻ và tiền cắc. Biết làm sao được, bang chủ bang ăn mày mà! Cái bang “gom tiền lẻ” từ những dịch vụ chút chút như dịch vụ Internet, phần mềm giá rẻ, máy tính giá bình dân, dịch vụ sửa chữa tận nhà... Được cái là cái bang của ông có mặt ở khắp hang cùng ngõ hẻm, phục vụ được rất nhiều cho lê dân bá tánh.

Chả bù với gã Tây độc Âu Dương Phong. Ngày nào y luyện đủ thứ võ công tà đạo với cóc nhái rắn rết, giờ đây y chuyên kinh doanh hàng giả, hàng nhái, hàng lậu, hàng lụi... Thứ hàng hóa nào y cũng có, đắt tiền hay rẻ tiền, cao cấp hay thấp cấp, chỉ có điều hiếm có thứ nào là chính phẩm và đa phần là nhập lậu, bởi thế lợi nhuận rất là siêu. Nghe giang hồ đồn đãi rằng môn võ bí truyền Cáp mô công của y (môn võ công bắt chước con ếch) đã lên tới trình độ thượng thừa, mà ngày nay giang hồ thường gọi là “Bắt cóc bỏ dĩa”, chả có ma nào bắt và xử lý được những hành vi nhập lậu, bán hàng gian, hàng giả của y. Cũng lời đồn trong giang hồ cho biết rằng công việc kinh doanh của Tây độc Âu Dương Phong rất phát đạt.


Còn Nam đế Đoàn hoàng gia Đoàn Trí Hưng thì lại đi theo con đường khác. Chả là lão này là vua mà, cho nên chỉ đủng đỉnh ngồi trên ngai vàng vuốt râu mà cung cấp máy tính cho các dự án lớn hàng tỷ tỷ đồng cho các triều đình. Đã là vua mà lại có võ công thâm hậu thì quả là vô địch võ lâm. Môn Nhất dương chỉ lừng danh của họ Đoàn quả là danh bất hư truyền, chỉ đâu trúng đó. Các hồ sơ gọi thầu chưa kịp gọi thì Đoàn hoàng gia đã biết bỏ thầu bao nhiêu là trúng, bỏ như thế nào là... ngay chóc! Các vương triều rất mãn nguyện với sự phục vụ tận tâm của Nam đế Đoàn hoàng gia. Thế nhưng đây là những chuyện của triều đình, giới giang hồ không biết và cũng không quan tâm cho lắm!

Tại Đào hoa đảo, Đông tà Hoàng Dược sư lại có cách làm riêng của mình. Dị nhân này vốn am tường thiên văn địa lý, am tường các thuật toán âm dương ngũ hành, bát môn kỳ trận... Bằng kiến văn uyên bác của mình ông đã chinh phục quần hùng. Không chỉ cung cấp máy tính cho các doanh nghiệp, ông còn cung cấp cho họ các giải pháp ứng dụng công nghệ thông tin. Nghe đâu những kiến thức về âm dương ngũ hành của ông đã được chuyển thành kiến thức lập trình và giới quần hùng ủng hộ ông chính là các doanh nghiệp vừa và nhỏ. Chỉ phải tội Đông tà Hoàng Dược sư có tính ngang tàng lập dị, cũng giống như nhiều lập trình viên hiện giờ có tính hơi bị... cà giựt, cho nên giới giang hồ cũng không biết thế nào cho vừa ý ông, chỉ sợ ông nổi cơn khùng lên không chịu cung cấp tiếp giải pháp thì thật là... đổ nợ! Dù sao đi nữa, dấu ấn của Hoàng Dược sư trong giang hồ cũng thật là rõ nét.

Cuối cùng là Trung thần thông Vương Trùng Dương. Bậc tiền bối này thật là cao nhân ẩn mình. Người ta chỉ biết rằng ông ngồi hoạch định sự bình an cho võ lâm, đề ra các chiến lược phát triển công nghệ thông tin, còn cụ thể ông làm gì, hành tung ra sao thì cho đến giờ này vẫn là một điều bí ẩn.

Xuân này, quần hùng tụ hội về Hoa Sơn để tham dự Hoa sơn luận kiếm, bầu ra minh chủ võ lâm. Đây là một sự kiện cực kỳ quan trọng, nghe đâu phải nhờ một công ty chuyên làm PR nổi tiếng của nước ngoài đứng ra tổ chức.

Bắc Cái Hồng Thất Công cũng được mời tham dự cuộc Hoa Sơn luận kiếm này. Ông gặm chút thịt cuối cùng trong chiếc đùi heo, nhấp một ngụm rượu trước khi quăng khúc xương đi một cách tiếc nuối. Dự hội thì cũng vui, nhưng đi lang thang khất cái thì hình như... sướng hơn nhiều.

Vác bị lên vai chuẩn bị lên đường, Hồng Thất Công sực nhớ lại Kim Dung tiên sinh đã kể rằng trong kỳ Hoa sơn luận kiếm ấy cũng chẳng đề ra được bố nào làm bá chủ võ lâm. Ừ, mỗi người một vẻ, chẳng ai chịu ai, mà kể ra ai cũng cần cho võ lâm cả.

Thế thì đường ai nấy đi, chuyện ai nấy làm, thân ai nấy lo, việc quái gì phải lên Hoa Sơn để luận kiếm nhỉ?

Nghĩ là làm, bang chủ ăn mày Hồng Thất Công bị trên vai, gậy trên tay tiếp tục lang thang trên con đường hành khất của mình. Ông vừa đi vừa ngêu ngao hát, chẳng biết bài hát của ai, nhưng nghe chừng hơi giống... Lucky Luke:

Tôi là gã ăn mày già đơn độc
Dong ruổi trên đường dài xa quê hương... 


Hai Ẩu
eChip Xuân 2006

Saturday, November 27, 2010

Nhất thế giới!

Khi tới nhà Ba Trợn chơi, Hai Ẩu hết sức ngạc nhiên khi thấy hắn đang lui cui đẩy tới đẩy lui một cái quái gì đó, to gần bằng 2 cái bàn làm việc, có hình dạng bầu bầu. Hai Ẩu kêu lên:
  • Con quái vật này là cái gì vậy?
Ba Trợn cười ha hả, trả lời:
  • Ha ha, con quái vật gì đâu! Con chuột đấy anh Hai ạ!
Hai Ẩu ngẩn ngơ hỏi lại:
  • Cái này là con chuột đây sao?
Ba Trợn hét to lên với một niềm phấn khích khôn tả, một sự sung sướng tuyệt vời:
  • Con chuột máy tính! CON CHUỘT MÁY TÍNH TO NHẤT THẾ GIỚI!

Mẹ ơi, con chuột mà nãy giờ Hai Ẩu cứ tưởng là con voi. Hai Ẩu căn vặn Ba Trợn:
  • Chú mày mắc cái chứng điên gì mà xài CON QUÁI VẬT CHUỘT như thế này?

  • Không phải chỉ xài, mà là chế tạo ra! Anh Hai lạc hậu quá. Anh không biết bây giờ đang có phong trào làm đủ thứ nhất thế giới sao? Võng xếp to nhất thế giới, quyển sách bự nhất thế giới, tờ báo lớn nhất thế giới, bánh tét tổ chảng nhất thế giới… Nhất thế giới để được lên báo, để được nổi tiếng. Thằng em của anh Hai vốn ba trợn, làm ra cái máy tính hay con chuột nhỏ nhất thế giới thì khó quá xá, nhưng làm cho nó to kềnh ra thì dễ ợt, chỉ là đóng một cái thùng thiệt bự thôi. Nếu ai đó đã làm con chuột to bằng cái bàn, em chỉ việc làm cái thùng to hơn cái  bàn là… phá kỷ lục thế giới ngay.
Hai Ẩu thắc mắc:
  • Nhưng con chuột to như con voi thế này thì có ích gì? Thậm chí, chỉ để xài bình thường thôi thì cũng là cả một vấn đề. Lái xe tăng chắc còn dễ hơn?

  • Ấy, ông anh của tôi lại lạc hậu nữa rồi. Mới đây ở một bãi biển miền Trung có làm một công viên đàn, cây đàn nào đàn nấy to như con khủng long, cũng chỉ để ngó chơi thôi chứ làm sao mà đàn được? Còn nữa, cái võng xếp to nhất Việt Nam ấy, liệu rằng anh Hai có thể nằm trên ấy để ầu ơ ví dầu theo nhịp võng đưa hay lọt thỏm như con chuột nhắt nằm trong cái thúng? Vv và vv… Vấn đề là giải quyết cái sự “oai” thôi anh Hai à.

  • Có nghĩa là con chuột bự chảng này của chú mày cũng chỉ để ngó chơi cho vui chứ không xài được? 

  • Không xài được thì… đúng rồi. Nhưng sao lại chỉ ngó chơi? Để được đăng báo,để lên ti-vi, và thằng em này sẽ nổi tiếng anh Hai à. Anh Hai giúp em đăng thông tin này lên báo nhé, em cảm ơn anh Hai nhiều lắm.
Đó là lý do để có bài viết này. Hai Ẩu xin trân trọng giới thiệu với bạn đọc một kỷ lục: con chuột máy tính to nhất thế giới!
___
eChip - tháng 10/2006

Hãy đợi đấy!

Anh ta là một người sành sõi – rất sành sõi về máy tính. Từ cái thuở người ta mới biết đến máy vi tính 286, 386 – tức là cái thuở mà các bạn trẻ đọc bài này mới học cấp 1, hoặc còn… bú – thì anh đã tiếp cận với máy vi tính rồi. Bề dầy kinh nghiệm sử dụng máy tính của anh quả là dầy cộm.

Ấy thế mà cho đến nay anh vẫn chưa hề có được một cái máy tính để xài. Ngạc nhiên chưa?

Anh không đủ tiền mua máy? Không hề! Là một kỹ sư giỏi, làm việc hiệu quả, anh quá dư tiền để mua không chỉ một cái máy vi tính.

Hay anh không thích máy tính, dù rằng đã tiếp xúc với nó quá lâu? Cũng không! Càng tiếp xúc với máy tính, anh càng đam mê nó. Và thật bất ngờ, đây lại là nguyên nhân chính khiến giờ này anh chưa có máy tính.

Lúc còn máy vi tính 286, 386, anh đã vọc chán chê nó ở cơ quan, ở nhà bạn bè. Anh hiểu một quy luật của ngành máy tính rằng mỗi ngày công nghệ càng được cải tiến, tính năng sản phẩm mạnh hơn, giá thành hạ hơn. Vì thế, thay vì mua cho mình một bộ máy tính 386, anh quyết định chờ đợi cho đến khi nào có máy tính đời mới hơn, công nghệ cao hơn anh sẽ mua, sao cho bộ máy của mình sẽ là “đỉnh” của thiên hạ.


Quả vậy, chẳng bao lâu sau 386, máy tính 486 ra đời. Anh còn nhớ đó là máy 486 DX-25 (25 MHz). Anh biết nó sẽ còn nâng xung clock lên  nữa, và chờ đợi. Thế rồi tuần tự xuất hiện 486 DX-33, 486 DX-66, 486 DX-100… Anh cười thầm, nghĩ bụng nếu mình vội vã mua cái 486 DX-25 thì giờ đã quá lạc hậu rồi! Còn giờ đây hãy đợi tiếp xem sao.

Pentium đã ra đời để thay thế 486. Dĩ nhiên, với tính toán của mình, anh phải mua loại máy xịn hơn, nên hãy đợi xem sao đã. Anh lại đoán đúng, sau Pentium là Pentium MMX, Pentium II, Pentium III với một chuỗi dài các loại CPU với xung clock ngày càng tăng. Người mua sau luôn là người sở hữu thiết bị xịn hơn.

Đùng một cái, đến lượt Pentium 4 xuất hiện với hàng loạt thay đổi về công nghệ. Bạn bè hỏi anh: Bây giờ quá xịn rồi, mua máy đi chứ? Anh lắc đầu, nói: Chưa đâu, rồi sẽ có cái còn “phê” hơn cả Pentium 4, bọn mày hãy chờ xem ta đây sẽ mua cái đó!

Đã bảo anh là người sành sõi về máy tính mà, cho nên anh nói đâu là đúng đó. Pentium 4 chưa kịp tung hoành trong cõi giang hồ được bao lâu thì đã bị hạ bệ bởi một bậc kỳ tài khác: Pentium 4 siêu phân luồng. Bạn anh tậu được một cái P4 siêu phân luồng, khoái quá đến khoe với anh. Anh cười khẩy: Rồi xem, Pentium 4 siêu phân luồng sẽ chả là cái đinh gì đâu! Tớ sẽ chơi một cái máy tính còn “ngầu” hơn cái siêu phân luồng của cậu nữa!

Thoáng một cái, lời anh “phán” lại thành hiện thực. P4 siêu phân luồng trở thành… trẻ con, so với bậc hậu sinh khả úy: Pentium D 2 nhân! Lần này, một người bạn khác tậu một cái máy tính Pentium D đời mới nhất, lại mang đến khoe anh, ý nói rằng giờ đã là “đỉnh” rồi, mua máy đi là vừa. Anh lại cười khẩy: “Đỉnh” à? Đợi đấy, Pentium D sẽ chả là cái đinh gì đâu. Cỡ tớ phải chơi cái “oách” hơn mới xứng danh anh hùng!

Thời gian thấm thoát thoi đưa, chỉ mấy trăng qua mà Pentium D đã từ vị trí bá chủ trở thành cao thủ hạng hai trong giới võ lâm. Mới cách đây mấy ngày, giang hồ xuất hiện một siêu cao thủ khác: Core 2 Duo Xứng danh Đại Anh hùng! Bạn bè gọi anh, hỏi: Bây giờ chẳng những xứng danh anh hùng, mà còn xứng danh đại anh hùng nữa. Còn chờ gì mà không mua ngay một bộ máy đi? Anh ậm ừ, trả lời: Hãy đợi đấy!

Cho đến giờ này, anh vẫn chưa chịu mua máy tính!
___
eChip - tháng 8/2006

Monday, November 1, 2010

Nỗi niềm cuối năm


Happy New Year!

Chỉ còn vài ngày nữa là bước sang năm mới. Vài ngày có thể rất bình thường với nhiều người, nhưng có thể rất quan trọng với một số người, trong những hoàn cảnh đặc biệt. Như tôi đây chẳng hạn.

Cái máy tính của tôi mua ngày 31 tháng 12 năm 2004. Nó được bảo hành 2 năm, có nghĩa là sẽ hết hạn bảo hành vào ngày 31 tháng 12 năm 2006. Chuyện sẽ chẳng có gì ầm ĩ nếu nó không hư. Thế nhưng nó lại có vẻ như sắp hư!

Khốn khổ là ở hai từ có vẻ này. Bởi vì nó… chưa hư, mà chỉ hơi khục khà khục khặc như người ta cảm lạnh sổ mũi. Hic, cái triệu chứng khơi khơi này mà mang đến trung tâm bảo hành thì họ sẽ kiểm tra qua loa rồi bảo rằng: Đâu có bị gì đâu, anh mang về dùm cho!

Hôm nay là ngày 29 tháng 12. Vẫn còn trong thời hạn bảo hành, nhưng máy tính chưa chịu… hư. Ngày mai là 30 tháng 12, vẫn còn trong thời hạn bảo hành, nhưng liệu nó có chịu… hư hay không? Còn qua ngày mốt, 31 tháng 12 – nếu nó lăn đùng ra hư thì sao? Vẫn còn trong thời hạn bảo hành, nhưng khổ thân tôi, bạn cứ giở lịch ra mà coi, 31 tháng 12 chính là ngày Chủ nhật! Làm sao mang máy đi bảo hành trong ngày Chủ nhật chứ, vì đó là ngày Trung tâm bảo hành nghỉ làm việc!


Qua đến thứ Hai thì lại là ngày Tết Dương lịch, mọi người nghỉ làm việc. Sang đến ngày thứ Ba, 2 tháng 1 năm 2007 thì đã lố thời hạn bảo hành 2 ngày. Trung tâm bảo hành sẽ coi ngày trong phiếu bảo hành, sẽ thấy là đã hết hạn. Tôi sẽ bảo rằng nó hư trong thời hạn bảo hành, họ sẽ bảo rằng họ chỉ xem xét thời điểm nhận máy và bắt tôi phải chứng minh rằng nó hư trước đó 2 ngày. Tôi sẽ chịu thua. Thế là sẽ không được bảo hành mà sẽ bị… CHẶT!

Tôi hoang mang quá. Nửa muốn máy tính hư quách ngay trong ngày hôm nay hoặc ngày mai cho rồi, để tôi còn kịp mang đi bảo hành; nửa muốn nó vẫn chạy tốt để còn làm việc, để khỏi mất công mang ra tiệm. Nói dại, lỡ nó hư đúng tối 30 tháng 12 thì dù còn trong thời hạn bảo hành đến một ngày rưỡi cũng đành chịu thua, vì tối thứ bảy không thể mang đi bảo hành.

Vậy đó, mấy hôm nay tôi luôn trong trạng thái chập chờn mộng mị. Hư đi, hư nhanh lên! Đừng hư, xin đừng hư! Những câu nói cứ ám ảnh mãi trong đầu. Bạn có kế sách gì hay giúp tôi không?

Chuyện con cào cào


Nhà khoa học bắt một con cào cào bỏ lên bàn thí nghiệm. Ông hô: Cào cào, nhảy! Rồi lấy tay búng con cào cào. Tất nhiên là con cào cào nhảy.

Kế đến, nhà khoa học lấy kéo cắt hai chân sau con cào cào. Ông lại hô: Cào cào, nhảy!

Tất nhiên là con cào cào không nhảy (vì còn chân đâu mà nhảy!).

Nhà khoa học à lên một tiếng, rồi ghi vào sổ tay kết luận của mình: Khi ta cắt hai chân sau của con cào cào thì nó sẽ bị… điếc!

Đây là một câu chuyện cười khá quen thuộc, nó cười chuyện suy luận trật lất, bởi vì việc cắt hai chân sau của con cào cào chả ăn nhập gì đến chuyện nó bị… điếc cả.

Khi Việt Nam gia nhập WTO, nhiều người nôn nao chờ đợi hàng hóa – đặc biệt là máy tính – sẽ giảm giá. Thậm chí, khá đông người ngưng kế hoạch mua máy tính của mình lại để “chờ ít lâu nữa gia nhập WTO rồi giá máy giảm xuống sẽ tha hồ mà mua”.


Quả thật là máy tính đang giảm giá, nhưng đó là “quy luật muôn đời” của sản phẩm công nghệ thông tin. Có hay không có WTO thì sản phẩm công nghệ thông tin vẫn giảm giá, và là một trong những loại sản phẩm có tốc độ giảm giá nhanh nhất. Việc giảm giá này chả ăn nhập gì với chuyện gia nhập WTO, cũng như cắt chân con cào cào chả ăn nhập gì với chuyện nó bị điếc.

Những suy nghĩ cho rằng máy tính sẽ giảm giá khi Việt Nam gia nhập WTO lập luận rằng giá giảm do thuế nhập khẩu giảm. Điều này không đúng, vì từ lâu sản phẩm công nghệ thông tin đã là mặt hàng được nhà nước ta ưu đãi về thuế nhập khẩu. Thậm chí, có một số mặt hàng có thuế suất bằng 0 (như CPU, RAM). Khi gia nhập WTO, thuế một số mặt hàng cụ thể sẽ lên theo đúng lịch trình cam kết thuế quan, còn xuống thì hầu như không có. Như vậy, không thể có chuyện giảm giá do giảm thuế!

Tác động của việc Việt Nam gia nhập WTO lên lĩnh vực kinh doanh thiết bị công nghệ thông tin có lẽ không phải ở giá bán, mà là ở phương thức tổ chức, quản lý của các đơn vị kinh doanh sẽ được nâng tầm lên để có thể hội nhập tốt. Lúc bấy giờ hàng hóa sẽ được kiểm tra chất lượng kỹ hơn, khách hàng sẽ được phục vụ tốt hơn, những đơn vị kinh doanh theo kiểu chụp giật sẽ dần dần biến mất. Về phía các nhà cung cấp nước ngoài, sẽ có những sự cạnh tranh sòng phẳng mang đến lợi ích cho chúng ta.

Tóm lại, mọi sự sẽ ổn định hơn, không còn “loạn cào cào” nữa  (giống như con cào cào đã bị cắt chân). Điều này tốt hơn hẳn so với việc giảm giá chứ, phải không các bạn?

Giáo án điện tử

Hai Ẩu (ghi theo lời tâm sự của một thầy giáo)

Tôi là một thầy giáo già. Phải có chữ già ở đây để các bạn hiểu cho hoàn cảnh của tôi, khi nhà trường yêu cầu tin học hóa giáo trình, nghĩa là yêu cầu phải soạn giáo án điện tử. Thật ra thì cũng chẳng có gì ghê gớm, chỉ là dùng Power Point để soạn bài, và trình giảng bằng projector.

Nhiều năm kinh nghiệm giảng dạy, nhưng thú thật tôi chưa có kinh nghiệm là bao trong việc ứng dụng máy tính vào bài giảng. Thoạt đầu, tôi đưa từng đoạn, từng đoạn bài giảng vào từng slide của Power Point. Nghĩa là trong tập giáo án (giấy) của tôi có những gì thì trên màn chiếu có những đoạn bài giảng y như vậy. Tôi bị các đồng nghiệp phê bình là không biết làm giáo án điện tử. Họ chê là đúng, vì bản thân tôi cũng cảm thấy nó không đem lại lợi ích thiết thực nào cả. Những gì hiện trên màn chiếu cũng y xì như trong sách giáo khoa – khổ cái là một đống chữ trên màn hình, chữ nào chữ nấy nhỏ li ti nên các em học sinh ngồi ở dưới không tài nào đọc được (hic, bây giờ học sinh lại cận thị nhiều mới khổ chứ!). Tóm lại, có màn chiếu cũng như không, nếu không nói là khiến cho bài giảng của tôi bị phân tán.

Rút kinh nghiệm, tôi nhờ một đứa cháu, vốn rành trong việc sử dụng Power Point để chuyển giáo án của tôi thành “điện tử” dùm. Nó bảo rằng: Chú phải đưa nhiều effect, nhiều sound vào cho linh hoạt… Thế rồi nó nhiệt tình làm giúp cho tôi.

Lần này, khi giảng bài, tôi thấy không còn khô khan như trước, nhưng mà nó… ướt nhẹp! Màn hình thì đủ hình ảnh, màu sắc (như poster phim). Rầu một nỗi, mỗi lần tôi chuyển sang một mục mới trong bài giảng thì tiêu đề quay mòng mòng rồi chớp chớp tắt tắt (cháu tôi gọi đó là effect) làm tôi chóng cả mặt. Rồi lại đủ thứ âm thanh phát ra, chẳng ăn nhập gì với bài giảng, nào là tiếng vỗ tay lộp bộp, nào là tiếng còi hú, có lúc lại là tiếng xành xạch như xe lửa chạy (cháu tôi gọi mấy cái đó là sound effect)… Bọn học trò cười rú lên làm tôi quê quá!

Tôi (và có lẽ cả học sinh) không tập trung nổi vào nội dung chính của bài giảng. Giảng xong bài tôi bị stress nặng và sụt đến mấy ký.

Tôi vẫn biết việc ứng dụng công nghệ thông tin vào giảng dạy là cần thiết, và hoàn toàn không phản đối việc này. Tuy nhiên, việc ứng dụng như thế nào để mình không lệ thuộc vào công cụ (Power Point), mà có thể sử dụng nó để phát huy cao nhất nội dung bài giảng của mình quả là không đơn giản, nhất là đối với người chưa có nhiều kinh nghiệm ứng dụng tin nhọc như tôi.

Có ai giúp được tôi không?

Ở hiền gặp… hành


Một người hiền lành, chất phác như ông Hai thì ai mà hổng thương? Bởi vậy nên khi ông Hai ra thị xã mua máy tính cho thằng con thì cậu bán hàng đã hết sức nhiệt tình giúp đỡ. Cậu ta giới thiệu với ông Hai một chương trình khuyến mãi: mua máy vi tính sẽ được bốc thăm trúng thưởng với những phần quà hết sức giá trị.

Không những hiền lành chất phác, ông Hai còn là người vui tính và dễ tính nữa. Bởi vậy ông Hai đồng ý ngay với đề nghị ấy. Cậu bán hàng lại hết sức nhiệt tình giúp đỡ bằng cách điền vào phiếu rút thăm trúng thưởng cho ông Hai: Họ tên, địa chỉ, số CMND… Cậu ta vui vẻ giải thích: Người ta bắt ghi rõ ràng như vậy để một khi bốc thăm trúng thưởng thì đúng chú mới có thể nhận giải thưởng chứ không ai khác. Bi giờ con bỏ vào thùng phiếu nè chú. Thùng phiếu này được niêm phong và sẽ gởi về Sài gòn cho công ty người ta tổ chức bắt thăm. Chú cứ yên tâm chờ trúng giải nhe!

Một người hiền lành, chất phác, vui tính như ông Hai thì đến Trời cũng phải thương! Cho nên ông Hai trúng giải thật! Lại cậu bán hàng tốt bụng hôm nọ là người thông báo tin vui: Ông Hai đã trúng giải… khuyến khích, tên có đăng trên báo ABC, hãy mua báo ngay để xem kết quả.


Cả đời mần ruộng, lần đầu tiên ông Hai thấy tên và địa chỉ mình được đăng lên báo. Dù chỉ là một cái tên nhỏ xíu trong mấy trăm cái tên trúng giải, ông Hai cũng thấy sướng. Đúng là mình đây rồi: Lê văn Lúa! Ông Hai khoái quá, rủ mấy ông bạn khao một chầu ra trò.

Ông dắt thằng con ra thị trấn lãnh giải. Hóa ra giải thưởng còn ở tuốt trên Sài Gòn, và ông phải đích thân lên đó, trình CMND mới lãnh được. Được bữa giổ, lỗ bữa cày, ông bỏ một ngày mần ruộng để cùng con đón xe đò đi Sài Gòn lãnh thưởng.

Sau cả buổi trời ngồi xe đò, đón xe ôm, cuối cùng ông cũng tới được nơi nhận giải. Phải chờ vài tiếng vì nhân viên phục vụ nghỉ trưa, rồi sau đó mất hơn một tiếng rắc rối nữa do nhân viên ghi lộn tên nên đối chiếu với CMND không khớp, ông mới nhận được giải. Giải thưởng là một cái… đĩa USB 128 MB bé xíu. Vốn dễ tính nên ông Hai vui vẻ cho qua. Ông hỏi thằng con: Cái này trị giá bi nhiêu? Nó nói giá chừng một trăm mấy chục ngàn đồng. Ông ngạc nhiên tự hỏi: Ủa, chỉ có dzậy thôi sao?

Ba ngày sau khi nhận giải, ông Hai hí hửng cầm cái đĩa USB đi qua xóm bên thăm ông anh họ, vừa để khoe, vừa để copy mấy cái hình đám cưới đứa cháu về cho cả nhà coi. Sau khi khoe xong, ông trịnh trọng cắm đĩa vào máy tính của ông anh để copy. Hic, sao mà không đọc được gì cả nè trời! Sợ mình dốt không biết xài, ông nhờ thằng cháu làm giúp. Cũng vô phương! Quê độ quá, ông nhờ điện thoại của ông anh gọi điện về nơi trao giải, xin đượcbảo hành. Ở đó trả lời tỉnh bơ: Đây là quà tặng, xài hổng được thì thôi, hổng có bảo hành!

Một người hiền lành chất phác và dễ tính như ông Hai cũng phải… nổi quạu! Đúng là ở hiền gặp… hành mà! Ông tự nhủ: Phải chi đừng trúng giải - Ờ, mà không – phải chi họ đừng tổ chức rút thăm trúng thưởng có phải là hổm nay ông vẫn bình yên ở nhà mần ruộng nuôi con cho khỏe thân không chứ!

Sunday, October 31, 2010

Làm thầy giáo dạy tin học rất cực!


Bây giờ đang là mùa cưới, thiệp cưới bay như bươm bướm. Hai Ẩu cũng đang ngồi tiếp một chú em đến mời dự đám cưới. Lâu ngày gặp nhau, hai anh em cùng trò chuyện. Hai Ẩu khen xã giao:
  • Dạo này công việc chú em ra sao? Chắc làm ăn khấm khá nên mới có tiền cưới vợ phải không? 
  • Cũng thường thôi anh Hai, em cũng vẫn đi dạy tin học văn phòng ở mấy trung tâm. Thu nhập cũng tạm được.
Hai Ẩu cười nói: Ờ, cái nghề của chú mày nhàn mà cũng có tiền đấy!

Chú em cãi lại: Không nhàn đâu anh ơi! Cực hơn mấy ông giáo viên dạy ở trường học nhiều, còn so với mấy ông chuyên gia dạy tin học cao cấp cỡ CCNA, CCNB gì đó thì lương thấp hơn nhiều lần mà khó khăn thì gấp bội.


Hai Ẩu ngạc nhiên hỏi vì sao như vậy thì chú em giải thích:
  • Ở trường học, học sinh cùng một lứa tuổi, trình độ tuy có khác nhau nhưng nhìn chung cũng có nền tảng kiến thức tương đương, còn học viên tin học văn phòng thì đủ lứa tuổi, đủ thứ trình độ anh ạ. Anh nghĩ coi, phải giảng sao cho thế hệ 8X, 9X hiểu, mà cả thế hệ 4X, 5X cũng tiếp thu được. Có cực không chứ?
Hai Ẩu gật gù, nói: Đúng là khó, chú mày cực thiệt! 
  • Chưa hết. Trong lớp có học viên mới học cấp 2, có người là kỹ sư, tiến sĩ… Anh nghĩ coi, mình giảng “bình dân học vụ” quá thì mấy bậc trí thức chê, còn giảng cao siêu quá thì mấy vị “bình dân” chê là khô cằn như sỏi đá. Khổ cái là em cũng chỉ mới tốt nghiệp trung cấp tin học, dạy mấy ông trình độ đại học, cao học “sượng” lắm anh ạ.
Hai Ẩu lại gật gù: Khó, khó quá. Cực lắm!
  • Chưa hết. Những người đi học gồm nhiều ngành nghề khác nhau, có người làm nghề xây dựng, có người là kế toán, có người lại là giáo viên… Vì thế cùng là tin học văn phòng nhưng lĩnh vực ứng dụng mỗi người mỗi khác, các bài tập ứng dụng phải sao cho họ có thể vận dụng vào công việc của mình. Anh Hai biết không, mấy khóa trước có một cô kế toán đi học, cổ cứ hỏi cách làm kế toán bằng Excel, báo hại em phải về nhà tìm hiểu về kế toán gần chết mới hướng dẫn cho cổ được.
Hai Ẩu suýt xoa: Ôi, thế thì cực quá! 
  • Chưa đâu, hướng dẫn ở lớp không xong, hết giờ em còn phải về tận nhà cổ, giúp cổ làm các bảng tính kế toán. Cứ y như là em làm nghề kế toán vậy đó!
Hai Ẩu an ủi: Anh thông cảm cho chú em, những người có lương tâm nghề nghiệp như chú em rất cực. 
  • Chưa hết nỗi cực đâu anh Hai. Để em giới thiệu cái cô kế toán đó cho anh Hai, anh mới thấu cho sự cực khổ của em.
Chú em vừa nói, vừa mở tấm thiệp cưới ra, chỉ vào tên… cô dâu, bẽn lẽn nói: Tên cô đó đây nè. Bi giờ cổ là cô dâu, còn em là… chú rể!

Hai Ẩu trố mắt nhìn, rồi thốt lên: Đến nước này thì anh phải thừa nhận rằng làm thầy giáo dạy tin học như chú mày đúng là…cực thiệt!
___
eChip tháng 11/2006

Chuyện ở nhà ga


Hai tay xách hai cái giỏ đệm, hắn dáo dác nhìn quanh, rồi mạnh dạn bước vào. 

Đúng là chỗ hắn cần đến để mua vé tàu về quê: nhà ga. Gian nhà rộng, mấy hàng ghế lủ khủ người ngồi, ai cũng kè kè hành lý trên tay như hắn. Họ đang chờ mua vé tàu đây mà.

Hắn lẳng lặng tiến vào trong, định đi thẳng đến cái quầy có bà cô đang nhăn nhó để mua vé, nhưng một gã choai choai ngồi ngoài lườm hắn rồi gọi: Ông anh, có trật tự chứ! Ra đây ngồi chờ tới lượt.

Hắn biết lỗi, vội tíu tít xin lỗi rồi bước ra ngồi chờ cạnh gã choai choai nọ. Vẫn ôm khư khư 2 cái giỏ đệm, hắn bắt chuyện làm quen:
  • Xin lỗi chú em, qua ở quê lên nên không biết. Mình chờ có lâu không chú em?
Gã lầu bầu: 
  • Ông anh chờ không dưới 2 tiếng tui chết liền!

Hắn ngẫm nghĩ: Mình chưa mua vé tàu lần nào, nhưng coi báo cũng biết là chầu chực lâu lắm. Thôi thì 2 tiếng cũng được chứ biết làm sao.

Gã kia lại lầu bầu: Mà vô đó xong thì đâu phải đã xong đâu. Lại nhận một cái giấy hẹn, chẳng biết đến bao giờ.

Hắn nghĩ: Thì mua vé xong phải có ngày giờ trong vé để lên tàu chứ! Gã này khó chịu thiệt. Ờ, mà sao gã lại bảo chẳng biết đến bao giờ nhỉ?

Hắn đưa mắt nhìn quanh, những người ngồi đây đa số đều mang hành lý là những cái thùng gì đó, nhưng cũng có người mang những gói giấy chút xíu, thậm chí chẳng thấy cầm cái gì cả (chắc là bỏ túi), chẳng ai xách giỏ đệm như hắn. Điểm chung là mọi người đều không vui vẻ, kẻ bực dọc, người cáu kỉnh, kẻ rầu rĩ, người nhăn nhó. Có người luôn miệng lẩm bẩm tiếng chửi thề. Hắn định hỏi gã choai choai bên cạnh thì cùng lúc gã cũng tò mò nhìn sang cái giỏ đệm của hắn, gã hỏi:
  • Ông anh… hư cái gì vậy?
Hắn tròn mắt ngạc nhiên không hiểu câu hỏi nghĩa là sao, hay là mình quê mùa quá nên vừa làm điều chi thất thố khiến gã mắng mình hư? Hắn trả lời: Tui… tui đâu có hư! Sao chú em hỏi kỳ dzậy?
Đến lượt gã choai choai ngạc nhiên: Hổng hư gì hết bộ khùng sao vô đây để bị hành xác!

Hắn kêu lên: Chớ bộ đây không phải nhà ga sao?

Gã choai choai cùng tất cả mọi người đang ngồi đều bật cười. Gã nắm tay hắn lôi ra cửa, chỉ lên tấm bảng hiệu to đùng: TRUNG TÂM BẢO HÀNH MÁY TÍNH X., rồi giải thích:

Đây là Trung tâm bảo hành máy tính bố ơi. Máy tính, linh kiện mình mua của công ty X bị hư, mình phải đem vô đây xếp hàng chờ, họ kiểm tra, nhận máy và ghi cho mình một cái biên nhận chứ đâu phải vé tàu. Còn chừng nào họ bảo hành xong, hẹn tới hẹn lui bao nhiêu lần, có sửa được hay không thì có… trời mới biết bố ạ!
___
eChip tháng 10/2006

Friday, October 29, 2010

Chơi đẹp!

Điều khủng khiếp đã xảy ra. Máy tính của tôi không khởi động được, và cũng không đọc được ổ cứng. Đành phải mang ra tiệm sửa chữa thôi. Tôi nghĩ đến những tình huống có thể xảy ra mà tê tái cả cõi lòng. Tình huống “dễ chịu” nhất là gã kỹ thuật viên sẽ xỉa xói rằng sao mà ông ngu thế, chẳng biết sử dụng máy chi cả khiến cho nó bị hư; rồi hắn sẽ sửa chữa và tính chi phí cho tôi bằng một cục tiền thật to. Tình huống xấu hơn là cùng với việc bị mắng nhiếc nặng nhẹ và tốn tiền, tôi sẽ bị mất toàn bộ dữ liệu trên đĩa (có thể do virus đã tàn phá sạch, cũng có thể do gã kỹ thuật viên gà mờ làm mất dữ liệu trong quá trình sửa chữa). Dù tình huống nào cũng đành cắn răng mà chịu vì “số kiếp” đã như thế rồi. Tôi cột máy tính lên xe, chở ra tiệm.

Vừa tới cửa tiệm, ông chủ đã vội gọi nhân viên ra bê máy vào giúp tôi. Tôi chưa kịp nói tiếng nào thì anh ta đã niềm nở mời ngồi và gọi ngay cho tôi một ly cà phê đá. Tôi toát mồ hôi hột, lòng tràn ngập lo âu vì chẳng hiểu sao anh ta lại… tử tế đến như vậy.

Trong khi đó thì đích thân ông chủ đã kiểm tra máy cho tôi, anh ta kêu lên khe khẽ: Ôi cha, virus nhiều quá đây mà! Tôi biết thân biết phận vội nài nỉ: Làm ơn diệt virus dùm tôi, làm ơn đừng xóa mất dữ liệu trên đĩa…


Anh ta cười thân thiện: Nhiệm vụ của tụi tôi là giúp ông anh mà. Yên tâm đi, dù khó khăn cách mấy tụi tôi cũng quét sạch virus và bảo toàn dữ liệu cho ông anh. Ông anh uống cà phê chờ nhé, vì vụ này cũng hơi mất thời gian.

Nói xong, anh ta bắt tay vào xử lý liền – không giống như mọi khi vẫn quăng máy vào một góc, hẹn vài ngày sau quay lại. Tôi ngồi uống cà phê mà tay chân run lẩy bẩy, không phải vì lo mà vì băn khoăn không thể hiểu anh ta bị… bệnh gì mà tốt “đột xuất” đến như vậy.

Hơn một giờ sau, công việc đã xong, máy đã chạy bình thường, nhưng gương mặt ông chủ bỗng đăm chiêu, anh ta nói: Hết virus rồi, nhưng đĩa cứng có một số bad sector, nếu không lưu ý thì nó sẽ hư, và lúc bấy giờ sẽ mất dữ liệu. Tôi vội vã nói: Cám ơn anh, tôi sẽ lưu ý. Bây giờ anh tính bao nhiêu tiền để tôi thanh toán?

Anh ta gạt đi, bảo: Cái này làm giúp ông anh thôi, tiền bạc gì! Để tôi xử lý tiếp cho anh cái đĩa cứng. Đĩa cũ của anh mới xài có… 4 năm rưỡi, mà ổ cứng này bảo hành đến 5 năm. Để tôi thay cho ông anh cái ổ cứng mới cho an toàn.

Nói là làm, anh ta thay ngay cho tôi cái ổ cứng mới toanh, sao chép toàn bộ dữ liệu từ ổ cứng cũ sang. Sau đó anh giao lại cho tôi máy tính với ổ cứng mới, hoạt động bình thường và không tính một xu chi phí.

Đến đây tôi suýt té xỉu trước lòng tốt quá đáng và bất ngờ này. Tôi lén thò tay xuống đùi ngắt một cái thật đau để xác định mình không nằm mơ. Ui da, không phải nằm mơ! Tôi lấy hết sức bình tĩnh để hỏi một câu: Sao… sao chơi đẹp vậy?

Ông chủ mỉm cười nói: Tuần này ngày 13/10 là ngày tôn vinh doanh nhân, ngày 15/10 là ngày báo eChíp tôn vinh hiệp sĩ công nghệ thông tin. Tôi là doanh nhân công nghệ thông tin, không chơi đẹp sao được hở ông anh?

Ra thế! Đến đây đã lấy lại được bình tĩnh, tôi hỏi: Sau tuần này vẫn chơi đẹp như thế chứ?
  • Sau tuần này à? Hừ, chuyện đó còn phải tính lại. Hãy đợi đấy!
___
eChip tháng 10/2006

Tâm sự một Giám đốc trẻ

(Hai Ẩu ghi lại theo lời kể của một bạn trẻ)

Tôi là một giám đốc trẻ, như người ta vẫn gọi là: Giám đốc thế hệ 8x. Tôi chỉ mới tốt nghiệp đại học chưa lâu, và cũng chẳng phải loại giỏi. Có hề gì, Bill Gates thậm chí chẳng có mảnh bằng đại học nào mà vẫn là tỷ phú, chủ tịch tập đoàn Microsoft. So với Bill Gates, tôi hơn hẳn một tấm bằng.

Tôi có đi làm vài tháng cho một công ty máy tính nọ, nhưng người ta không cho tôi làm sếp mà chỉ cho làm nhân viên. Như thế thì làm sao “phất” lên được, và quan trọng là làm sao mà có nhiều tiền được? Thế là tôi nghỉ làm. Tôi đọc báo thấy đăng nhiều đứa cỡ tuổi tôi mà đã làm giám đốc, oai hẳn lên, và được báo chí ca ngợi hết lời. Tôi xem phim Việt trên ti-vi, thấy mấy chàng mấy nàng choai choai như tôi đã lập công ty ì xèo, nói chuyện về kinh doanh xí xô xí xào như mấy bà Tám ngoài chợ. Thế thì tôi, một chàng trai năng động thế hệ 8x, hà cớ gì tôi lại không thể là giám đốc cơ chứ?


Nghỉ việc, tôi làm thủ tục thành lập ngay một công ty máy tính. Chuyện nhỏ! Tôi đương nhiên trở thành giám đốc của công ty.

Tôi tuyển nhân viên làm việc cho mình. Những cộng sự tôi nghĩ đến đầu tiên là lũ bạn học. Tiếc thay, gặp đứa nào đứa nấy đều trả lời là đang bận. À, chúng không làm nhân viên cho công ty nào cả, bọn chúng bận làm… giám đốc công ty (vì chúng có suy nghĩ y hệt như tôi)!

Bí quá, tôi đề nghị thằng em đang còn đi học hãy làm nhân viên part-time cho tôi. Nó xì ngay: “Không bao vờ”! Ra trường em sẽ thành lập ngay một công ty để làm giám đốc cho sướng! “Không bao vờ” làm nhân viên cho ai cả.

Cho đến giờ công ty máy tính của tôi vẫn chưa có nhân viên. Bạn nào đọc được bài này và có ý muốn làm nhân viên cho tôi xin hãy liên lạc qua eChíp nhé!
___
eChip tháng 8/2006

Giã biệt Lệnh Hồ Xung

Nếu nhà bạn có nuôi một con chó hay một con mèo, bạn sẽ đặt tên cho nó, và gọi là Ki Ki hay Mi Mi gì đó. Còn tôi, tôi chẳng nuôi chó cũng chẳng nuôi mèo, mà chỉ có nuôi một… cái máy tính. Tôi rất cưng nó, và đặt cho nó cái tên là Lệnh Hồ Xung, bởi vì tôi rất khoái anh chàng lãng tử trong Tiếu ngạo giang hồ này.

Tài ba, lãng tử đâu chưa thấy, chỉ thấy chàng Lệnh Hồ Xung của tôi chạy càng ngày càng chậm. Chậm như rùa, rồi chậm như ốc sên. Thôi chết, nó lại giống Lệnh Hồ đại hiệp, bị nội thương trầm trọng mất rồi.


Cho đến một ngày Lệnh Hồ Xung chạy chậm đến mức không tưởng, tôi đành bế nó đi tìm người chữa trị. May sao tôi có mấy gã bạn thân là Đào Cốc Lục tiên, chúng vội sốt sắng giúp đỡ. Khốn khổ, sáu gã này mỗi gã lại phán một kiểu, chẳng biết đường nào mà rờ. Đào Căn Tiên bảo rằng máy chạy chậm chẳng qua do virus. Đào Hoa Tiên cho rằng tại đĩa cứng bị phân mảnh, phải chạy chương trình defrag để dọn dẹp lại. Đào Cán Tiên lại nói do tôi cài quá nhiều chương trình cho Lệnh Hồ Xung làm nó quá tải. Đào Diệp Tiên lu loa rằng tại các driver cài đặt bị sai, cần phải chỉnh lại… Thế rồi cả sáu gã hè nhau đè Lệnh Hồ Xung ra, mỗi gã tự trị theo cách của mình..


Qua một canh giờ, Đào Cốc Lục tiên lăn ra ngủ khì. Tôi vội đến xem chàng Lệnh Hồ Xung của mình ra sao thì… hỡi ôi! Lệnh Hồ Xung nức nở nghẹn ngào. Ấy, có nghĩa là bây giờ nó không chỉ chạy chậm, mà lại còn cà khục cà khặc, lúc nhanh lúc chậm như người ta nấc cục. Ác một nỗi nữa là không biết sáu gã tiên cài đặt driver thế nào mà bây giờ Lệnh Hồ của tôi không còn phát ra tiếng được nữa, còn hình ảnh thì thay vì 16 triệu màu như thuở nào thì bây giờ chỉ còn 16 màu nhơ nhơ nháo nháo trông chán phát khiếp.

Não nề, tôi bế Lệnh Hồ Xung đi tìm người cứu chữa. Lần này tôi gặp Lam Phượng Hoàng, giáo chủ Ngũ Độc giáo. Nàng kêu lên: Thôi chết, Lệnh Hồ đại ca chạy chậm là tại thiếu RAM thôi mà, để muội nhét cho đại ca thêm thanh RAM là chạy nhanh thôi. Thế là nàng lột trần Lệnh Hồ Xung ra, cắm thêm một thanh RAM quái quỷ vào. Bấy giờ Lệnh Hồ Xung không chạy chậm nữa mà… cứng đơ, không nhúc nhích gì cả! Lam Phượng Hoàng bảo: Tại lỏng chân RAM, để muội “xử” cho. Thế rồi nàng rút cả 2 cây RAM ra, tút cho sạch sẽ, rồi gõ cành cạch vào khe cắm. Vô phương! Nàng bảo: Thôi, chắc là mainboard đi toong rồi! Giã biệt Lệnh Hồ đại ca!

Tôi đành mang bệnh nhân Lệnh Hồ Xung đã đến thời kỳ trầm trọng, đi tìm người khác. Lần này Tổ Thiên Thu là bậc danh tài xuất hiện. Y ngó nghiêng rồi phán: Vấn đề nằm ở bộ nguồn! Y lại lột trần Lệnh Hồ Xung ra, tháo bộ nguồn và thả một bộ nguồn khác vào. Chả biết y cắm dây như thế nào mà khi vừa bật nguồn thì mấy tiếng nổ lách tách vang lên và Lệnh Hồ Xung… xì khói. Bây giờ không chạy chậm, không nấc cục, cũng chẳng phải mất màu hay lên màn hình xanh lè, cứng đơ nữa, mà hoàn toàn không có tín hiệu gì. Chết ngắc!

Đến bước đường cùng, tôi đành cõng Lệnh Hồ Xung đến gặp Sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ. Bạn nào đã đọc Tiếu ngạo giang hồ, chắc đều biết Bình Nhất Chỉ là một danh y, cứu được tất cả mọi con bệnh thập tử nhất sinh, chỉ có điều mỗi khi y cứu một người thì phải giết một người – nên mới có biệt danh là Sát nhân danh y. Đó là trong truyện Kim Dung, còn gã Bình Nhất Chỉ tôi nói ở đây có hơi khác một chút. Gã cũng là một danh y chuyên trị bệnh cho máy tính rất xuất sắc, hầu như ca bệnh nào cũng trị được, hắn không giết người, chỉ phải cái là trị xong thì tính tiền như một nhát dao chém vào khổ chủ (cũng gần giống sát nhân!).

Đè Lệnh Hồ Xung ra khám hồi lâu, Bình Nhất Chỉ phán: Bệnh này khởi phát chẳng qua chỉ là cảm mạo phong hàn, có thể trị dứt ngay trong vòng một khắc. Thế nhưng hiện giờ có đến 7 – 8 luồng chân khí chạy nhốn nháo trong người của Lệnh Hồ thiếu hiệp đây nên khó lòng có thể điều trị được. Ta bó tay chấm com!

Tôi hốt hoảng van nài: Bình tiên sinh, xin tiên sinh ra tay nghĩa hiệp cứu dùm Lệnh Hồ Xung!

Sát nhân danh y Bình Nhất Chỉ mặt lạnh như tiền, phán rằng: Bình Nhất Chỉ ta có thể cứu được Lệnh Hồ Xung. Chi phí cứu chữa là 10 triệu đồng. Còn nếu giết quách Lệnh Hồ Xung đi, mua… Lệnh Hồ Xung mới thì giá là 8 triệu đồng. Ngươi hãy chọn đi!

__
eChip tháng 8/2006

Bạn sẽ phải ngạc nhiên với dòng bộ xử lý để bàn Intel® Core™ thế hệ thứ 8

Hãy sẵn sàng đón nhận những trải nghiệm tuyệt vời khi chơi game, VR và giải trí ở bất kỳ đâu với máy tính được trang bị dòng bộ xử lý In...