Showing posts with label eChip 2012. Show all posts
Showing posts with label eChip 2012. Show all posts

Wednesday, January 9, 2013

Thư muộn của ông già Noel

Gửi các thiên thần bé bỏng thân yêu:

Thế là Noel đã qua rồi mà các cháu không có quà. Đó là lỗi tại ông già Noel là ta đây, ta thành thật chia buồn và xin lỗi các cháu.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, lỗi tại ta cũng chỉ có một phần thôi, các cháu phải hiểu cho như vậy.

Đêm Noel nhằm 24/12/2012 mà ngày tận thế theo lịch của người Maya là 21/12/2012. Thử hỏi ngày 21/12/2012 đã tận thế rồi thì 3 ngày sau làm quái gì còn ai ở trên đời để mà ta tặng quà nữa chớ? Lịch của người Maya đã nói như vậy. Báo chí còn kể thêm rằng nhà tiên tri Nostradamus cũng nói như vậy, ông già này mấy trăm năm trước đã viết rằng: Khi điệu nhảy ngựa của thằng cha Ộp-pà ộp-pà đạt được 1 tỷ lần view trên Youtube thì sẽ tận thế. Mọi người cũng đều nói là 21/12/2012 sẽ là tận thế. Vậy cho nên ông già Noel ta cũng tin sái cổ rằng tận thế sẽ xảy ra.


Ta tin ngày tận thế sẽ xảy ra với một tấm lòng khoan khoái, nhẹ nhõm - bởi vì cái nghề của ta mỗi năm chỉ phải làm việc có một lần vào dịp Noel thôi. Nay Noel đến sau khi đã tận thế, vậy là ta được nghỉ khỏe, khỏi làm việc, thử hỏi có sướng không chứ?

Thế rồi ngày 21/12/2012 đã đến và qua đi. Chẳng có tận thế gì ráo trọi! Ta hụt hẫng quá, nhưng tự nhủ thầm, chắc là họ tính lộn vài ngày, mình ráng chờ thử xem sao. 3 ngày trôi qua, cũng chẳng có cái quái gì đặc biệt xảy ra cả. Ta thất vọng quá xá! Ta vẫn phải làm việc, nhưng đã quá muộn rồi, ta làm sao xoay trở để tặng quà kịp chứ?

Vậy đó, một lần nữa ta xin lỗi các cháu. Ta hẹn lại sang năm nhé. Hy vọng mùa Giáng sinh năm sau sẽ không còn tin đồn tận thế nữa.

---

Gửi các người lớn thân yêu,

Hừm, phải nói là ta hận các người lắm. Cả năm ta chỉ có dịp này để làm ăn lớn, bán đủ thứ quà cáp để các người mua làm quà tặng các bé thiếu nhi, và tặng cả các bé lớn lớn thân mến của các người. Ta cũng biết năm nay kinh tế khó khăn, khả năng mua sắm của các người giảm hẳn, nên ta tăng cường khuyến mãi, đại hạ giá. Trước Noel cả tuần, ta đã treo bảng giảm giá hàng loạt đồ, 50% có, 20 – 30% có…, vậy mà các người cứ ngoảnh mặt làm ngơ. Thử hỏi như vậy ta còn làm ăn gì được chứ?

Ta phải nói thẳng ra là các người hèn quá. Không có tiền mua hàng thì nói đại đi, cứ bịa ra trăm thứ lý do để giải thích, trong đó lý do được cac người lải nhải nhiều nhất là: Sắp tận thế rồi, quà cáp mà làm gì!

Để giữ sĩ diện cho các người và giữ mối cho ta, ta đành nói dối cùng các cháu thiếu nhi là năm nay các cháu không có quà vì mọi người bận chuẩn bị cho ngày tận thế. Mong rằng các người hiểu cho thành ý của ta và giữ mối quan hệ (mua bán) tốt đẹp cùng ta. Noel sang năm các người làm sao coi cho được thì làm! (nếu muốn chuộc lỗi sớm hơn thì Tết này chơi đẹp luôn, càng tốt!).

Hai Ẩu
eChip 363 - 28/12/2012

Những việc nên làm trước ngày tận thế

Bạn hãy lật lại trang bìa để xem ngày phát hành của tờ eChip này. Ngày 21/12/2012, đúng không bạn? Đó là ngày gì thì lâu nay bạn đã được nhắc rồi, tôi không cần phải lặp lại nữa. Mặc dù ngày phát hành trên danh nghĩa là ngày 21/12/2012 – ngày tận thế - nhưng trên thực tế eChip được phát hành trước một ngày, ngày 20/12/2012, nhằm giúp cho các bạn còn có thời gian để đọc bài này: bài hướng dẫn những việc nên làm trước ngày tận thế!


Vâng, các bạn hãy đọc kỹ những việc nên làm sau đây nhé:


1.
Hãy tranh thủ mua ngay hàng trả góp, mua càng nhiều càng tốt. Hiện giờ các siêu thị điện máy đang có bán hàng trả góp với lãi suất 0%, nhưng cho dù họ có tính lãi suất 20, 30% thì cũng mặc kệ, cứ mua. Chuyện trả góp từ từ ta sẽ giải quyết sau… ngày tận thế!

Một biến thể của giải pháp này là tranh thủ mượn tiền, hứa trả ngay trong vòng vài ba ngày. Tuy nhiên biến thể này khó thực hiện, vì thiên hạ chả ngu. Thôi thì cứ mua hàng trả góp cho tiện.

2.
Hãy tranh thủ lên Facebook hay các mạng xã hội khác để chửi hoặc nói xấu sếp của bạn, nói cho hả những ấm ức bực bội mà bấy lâu nay bạn không dám nói vì sợ sếp đuổi việc. Phen này thì tha hồ mà chửi cho sướng miệng, thách sếp đuổi bạn luôn!

Một biến thể của giải pháp này là vào văn phòng, gặp thẳng sếp để mà “lên lớp” sếp. Tuy nhiên biến thể này hơi khó thực hiện và không an toàn lắm, vì sếp có thể quật lại bạn ngay tại chỗ. Thôi thì cứ lên mạng dùng “những lời có cánh” với sếp, khi hắn đọc được, tức điên lên muốn ký quyết định đuổi việc bạn thì đã… tận thế rồi!

3.
Nếu chính bạn là sếp, hãy mạnh dạn, bất chấp tình hình kinh tế khó khăn, làm ăn lụn bại, ký ngay quyết định thưởng Tết thật xôm tụ. Không chỉ là lương tháng 13, mà thưởng luôn tháng lương thứ 14, 15, 16… thậm chí thưởng Tết luôn 100 tháng lương cho nó máu! Về chiến lược dài hơi, hãy ký quyết định tăng lương cho 100% nhân viên. Tăng gấp đôi, gấp ba lương hiện tại cũng được.

Xin chú ý rằng tất cả các điều nói trên chỉ là ký quyết định thôi nhé, còn quyết định sẽ đước thi hành từ tháng 1 năm 2013, hoặc có sớm lắm thì cũng là ngày 22/12/2012!

4.
Nếu bạn đang xài thuê bao điện thoại di động trả sau, hoặc bất kỳ cái thứ gì thuê bao trả sau, thì hãy tranh thủ xài xả láng. Cứ bấm điện thoại tám thoải mái, tám liên tu bất tận cho tới cháy máy thì thôi. Đàng nào thì cũng qua đầu tháng sau mới phải thanh toán tiền cước mà!

5.
Nếu bạn là đại gia và đang kết với chân dài, với bồ nhí thì… chắc là bạn rành hơn tôi, khỏi cần tư vấn. Bạn có hứa hẹn gì thì cứ mạnh miệng hứa, miễn là hứa sẽ thực hiện sau ngày 21/12/12.

Nếu bạn là chân dài và đang kết với đại gia thì… cũng chắc là bạn rành hơn tôi, chỉ xin lưu ý ngược lại. Có gì thì bắt hắn thực hiện trước ngày 21/12/2012.

Tiện đây cũng xin nhắc lại một chuyện: Có một nàng chân dài dự thi hoa hậu hoàn vũ phát ngôn rằng nếu tận thế xảy ra nàng ấy sẽ cướp ngân hàng để lấy tiền chia cho người nghèo. Xin lưu ý là ý tưởng ấy không phải ý tưởng hay, mà hơi bị khùng khùng. Ngu gì đi cướp ngân hàng để bị ở tù hoặc bị bắn chết queo. Nếu cần hãy làm tương tự như phương án 1, là đi vay tiền ngân hàng. Tận thế xảy ra thì vay với cướp có khác gì nhau đâu chứ!
---

Nếu những gợi ý trên đây chưa thuyết phục được bạn, vì có thể có rủi ro xảy ra nếu chẳng may mà ngày 20/12/2012 không có tận thế, lúc ấy bạn sẽ bị mắc nợ, bị đuổi việc, bị phá sản… thì xin bạn hãy xem xét gợi ý sau đây.

Bạn hãy tổ chức cá cược rằng: Ngày 21/12/2012 sẽ không phải là ngày tận thế!

Tỷ lệ cược là 1 ăn 1.000. Mọi người sẽ đóng tiền cho bạn trước ngày 21/12/2012. Sau ngày đó, nếu có tận thế thì bạn sẽ chung độ theo mức đặt 1ngàn đồng ăn 1 triệu đồng, còn nếu không có tận thế xảy ra thì dĩ nhiên là bạn sẽ hưởng trọn số tiền đặt cược.

Phương án này an toàn hơn các phương án trên đó bạn ạ!

Trên đây là một số góp ý chân tình của tôi, các bạn có làm gì thì làm lẹ đi, ngày 21/12/2012 sắp đến rồi đó!

Hai Ẩu
eChip 362 - 21/12/2012

Quà Noel

Noel đến thì ông già Noel phải tặng quà. Đó là quy luật.

Tuy nhiên cũng cần phải thông cảm cho ông già Noel trong tình hình kinh tế khó khăn này, ông lấy đâu ra tiền để mà mua quà chứ! Ông đang suy tư để tìm ra giải pháp.

Ông già Noel đã có giải pháp rồi. Thay vì tặng quà, ông sẽ… bán quà với giá rẻ, phần chênh lệch giữa giá niêm yết và giá bán sẽ được xem như quà. Bạn sẽ nói là giống như bán hàng khuyến mãi ở siêu thị? Ờ, cũng gần giống như vậy, nhưng quà Noel phải khác một chút, phải có người mang quà đến tặng cho ra vẻ ông già Noel chứ, chẳng lẽ bắt các cháu bé vô siêu thị mua?

Ông già Noel tìm đến trang web “Hùn vô mua cho rẻ” để gởi món quà của mình. Tôi giải thích cho các bạn nghe nhé: Món quà của ông già Noel trị giá 60.000 đồng. Ông rao lên trang web Hùn vô mua cho rẻ rằng nó giá 200.000 đồng, nếu nhiều người hùn vô cùng mua thì ông giảm giá 50%, chỉ còn có 100.000 đồng thôi. Người xem trang web sẽ thấy rằng mình được hạ giá, quá sướng, sẽ đóng tiền cho ban quản lý Hùn vô mua cho rẻ để mua hàng. Nhân viên của Hùn vô mua cho rẻ sẽ mang hàng đến giao tận nơi cho khách hàng, như ông già Noel tặng quà. Hùn vô mua cho rẻ được lợi gì? À, thì họ sẽ được 40.000 đồng tiền hoa hồng trong khoản chênh lệch giữa giá bán 100.000 đồng và giá gốc 60.000 đồng ấy mà.


Ông già Noel sướng, vì thật ra chẳng mất mát gì. Đàng nào món quà của ông cũng chỉ đáng giá có 60.000 đồng, không nhờ Hùn vô mua cho rẻ bán thì cũng chả bán được cho ai, chả thu được đồng nào, nay bán được lại khỏi mất công đi giao hàng, lại được tiếng là tặng quà Noel, thiệt là phẻ!

Hùn vô mua cho rẻsướng, vì chả cần sản xuất, chả cần bỏ vốn ra mà cũng có hàng hóa đem đi giao. Tiền bạc thì được người mua trả trước, giữ đó mà xài.

Người mua sướng, vì (tưởng) là được giảm giá tới 100.000 đồng, vì có người mang hàng tới giao tận nhà như ông già Noel!

Cả ba bên cùng sướng, cùng nghe nhạc jingle bell, jingle bell rung đùi chờ Noel đến.

Khi điệu nhạc jingle bell càng lúc càng dồn dập, Noel đến càng gần thì có tin mới còn dồn dập hơn: Hùn vô mua cho rẻ đóng cửa!

Người mua đã lỡ trả tiền rồi, giờ không biết món quà Noel của mình nơi đâu, ông già Noel đã bị… đuổi việc hay chưa?

Ông già Noel thiệt thì hoảng hồn vì hàng hóa của mình đã đưa cho Hùn vô mua cho rẻ giờ không biết sao đòi lại. Mà có đòi lại thì cũng dở, vì làm sao xoay trở kịp để tặng quà Noel?
Mọi người liên lạc với Hùn vô mua cho rẻ để biết giải quyết như thế nào. Hùn vô mua cho rẻ bình tĩnh mà đáp rằng:

Chỉ là chuyện mất đoàn kết nội bộ của chúng tôi thôi. Đá banh AFF cup mà đội tuyển quốc gia Việt Nam ta còn mất đoàn kết nội bộ thua bét tỉ từ vòng bảng kìa, thì huống chi một công ty Hùn vô mua cho rẻ chúng tôi. Các vị cứ bình tĩnh về nhà vui đón Noel đi nhé!

Không biết mọi chuyện sẽ ra sao. Chuông Noel thì vẫn vang vang: Jingle bell, jingle bell!...

Hai Ẩu
eChip 362 - 21/12/2012

Đóng cửa!

Tuần qua có 3 sự kiện đóng cửa đáng chú ý: Multiply, Yahoo!Blog và Google App miễn phí.

1.

Thật ra Multiply đã tuyên bố đóng cửa từ cách đây vài tháng. Ngày đóng cửa được ấn định là 1/12/2012. Ngày ấy đã đến.

Từ hơn tháng nay, những người dùng Multiply đã bày tỏ đủ thứ cảm xúc của mình trước việc chia tay Multiply: tiếc nuối, buồn bã, giận dỗi… Nhưng đàng nào rồi cũng phải chia tay, phải kiếm chỗ mới để cất nhà (viết blog) thôi. Một số người chọn Yahoo!Blog làm nơi cư ngụ mới.
Ngày 1/12/2012, các blogger Multiply hồi hộp bước vào nhà của mình xem nó đóng cửa thế nào. Và rồi họ khoái chí nhận ra rằng Multiply vẫn hoạt động bình thường. Hơn một tuần trôi qua kể từ ngày đóng cửa quy định, Multiply vẫn bình thường như không có gì xảy ra.


Một số blogger hoan hỉ cho rằng Multiply cảm động trước tấm chân tình của blogger Việt nên đã thay đổi ý định, không đóng cửa nữa. Hic, nào phải vậy đâu! Giống như Võ Đông Sơ vậy, bị “sa cơ giữa chiến trường thọ tiễn nên đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu… Hà”,chia tay vĩnh viễn nhưng trước khi chết ngắt còn phải hát sáu câu vọng cổ thiệt mùi nữa chứ!

Business is business! Thẳng thắn mà nói, Multiply cóc cần biết blogger Việt là ông bà anh chị nào, chỉ cần biết theo chiến lược kinh doanh của nó rằng phải đóng cửa Multiply blog để làm chuyện khác có lợi hơn là nó mần thôi!

2.

Yahoo vừa tuyên bố sẽ đóng cửa dịch vụ Yahoo!Blog từ ngày 17/01/2013.

Điều đáng nói là Yahoo!Blog chỉ mới ra mắt từ 20/06/2012, nghĩa là từ lúc ra đời cho đến lúc khai tử chưa tới 7 tháng!

Tội nghiệp cho một số blogger thân thiết với Yahoo!3600ngày nào, khi Yahoo!3600 đóng cửa hồi tháng 7/2009 họ lang thang đi tìm ứng dụng blog mới, và đã chọn Multiply. 3 năm trời định cư trên Multiply, vừa tìm lại bạn cũ, vừa làm quen bạn mới, mới ấm chỗ ở đó thì đã bị đóng cửa. Luyến nhớ Yahoo, họ quay sang Yahoo!Blog, chưa kịp làm gì thì lại nhận được hung tin: Yahoo!Blog sẽ đóng cửa từ ngày 17/01/2013! Tha hồ mà than trời, tha hồ mà chửi đổng!

Business is business! Phải thừa nhận rằng Yahoo đã rất dũng cảm và dứt khoát khi quyết định đóng cửa Yahoo!Blog chỉ sau vài tháng hoạt động. Cái gì có hiệu quả thì làm, không hiệu quả thì cắt bỏ ngay. Còn người sử dụng à? Ai bảo xài làm gì?

3.

Google vừa thông báo kể từ ngày 8/12/2012 sẽ không chấp nhận đăng ký phiên bản Google Apps miễn phí nữa. Thông tin này khiến nhiều người đang xài chùa ứng dụng này thoáng giật mình. Nhưng không sao, Google nói thêm rằng chỉ không cho xài chùa đối với người mới thôi, còn ai đã đăng ký xài chùa từ trước thì cứ thế mà xài… Những người chưa kịp đăng ký phiên bản Google Apps miễn phí tiếc hùi hụi…

Trường hợp đóng cửa này khác 2 trường hợp trên. Multiply đóng cửa dịch vụ blog vì thay đổi chiến lược kinh doanh, Yahoo!Blog đóng cửa vì không hiệu quả, còn Google Apps miễn phí đóng cửa là bởi vì… thành công quá xá!

Chúng ta đều ngầm hiểu rằng việc cho dùng miễn phí là nhằm giới thiệu và quảng cáo sản phẩm. Giới thiệu có hiệu quả rồi thì bán chứ ngu gì cho không. Bởi vậy từ nay Google chỉ bán các bản Google Apps for Business, có tính phí là hợp lý quá rồi! Chỉ tội cho ta không xài chùa được nữa!

Business is business! Thẳng thắn mà nói, người dùng chúng ta chỉ là những con cờ nhỏ nhoi trên bàn cờ chiến lược kinh doanh của các công ty lớn, đành chấp nhận những nước đi của họ thôi.

Mà nè, than phiền, trách móc mà chi, vì thật ra trong cả 3 trường hợp trên ta có trả cho họ xu nào đâu? Xài đồ chùa mà còn la nữa sao?

Hai Ẩu
eChip 361 - 14/12/2012

Nỗi uất hận của Hai Ẩu

  • Tại sao ngươi lại có tên là Hai Ẩu? 
Tui thứ hai, tính tình ẩu tả, nên mọi người kêu là Hai Ẩu!
  • Có vậy thôi mà cũng xưng là Hai Ẩu à? Ẩu là ấu thế nào? Nghe nè: Hôm lễ Quốc khánh 2/9, có tờ báo mạng đưa tin nhân dân nô nức mừng lễ, phóng viên ảnh đưa lên một số ảnh chứng tỏ mình đã đi thực tế. Rủi thay, nhìn kỹ background của các bức ảnh người ta thấy lòi ra mấy chữ trong bandrole là mừng Quốc khánh năm… 2009! Nghĩa là mấy thằng cu phóng viên này chả có đi đâu hết, chỉ ngồi nhà lượm ảnh cũ post lên mạng thôi. Đã lười mà còn ẩu nữa, chả thèm để ý chi tiết gì hết! Vậy mới là ẩu chớ!
Hi hi, chuyện đó bình thường mà. Thật ra năm nào mà chả có lễ 2/9, nhân dân chả nô nức reo mừng, vì thế cứ ngồi nhà đưa tin là… đúng thôi! Chuyện này đâu có ảnh hưởng gì đến hòa bình thế giới, miễn là ta có bài đăng, có tiền nhuận bút. Sá chi ba cái chữ lẻ tẻ lòi ra tố cáo ta lượm lại hình cũ!


  • Cũng tờ báo mạng đó mới đây đăng tin một con voi Bản Đôn bị chết thảm, kèm theo ảnh chụp vết thương thê thảm, kèm theo lời bình thống thiết. Tin và ảnh này làm xôn xao và xúc động dư luận. Cư dân mạng bàn tán rất nhiều, bày tỏ đủ thứ tình cảm: phẫn uất, tiếc thương… Như vậy là… ảnh hưởng đến hòa bình thế giới chứ?
Ái chà, nếu có tin như thế thì Hai Ẩu tui cũng xúc động chớ đâu phải không. Nhưng nghe đâu tin đó là… ẩu mà, chỉ ít ngày sau báo đó đã phải đính chính rằng chuyện con voi chết thì có thật nhưng mà là chết năm… 2010. Tay phóng viên ba chớp ba nháng nào đó móc cái tin từ báo Đắk Lắk cách đây 2 năm đưa lại, ban biên tập cũng ẩu luôn, tỉnh bơ đưa lên mạng như là tin sốt dẻo mới xảy ra. Dân tình tuy không cố ý ẩu nhưng cũng bị lừa còm men búa xua…

  • Ha ha, thế thì liệu danh xưng Hai Ẩu của ngươi liệu còn xứng không? Nhưng đó chỉ là phạm vi Việt Nam, đây mới là ẩu tầm cỡ quốc tế nè. Có tờ báo tên là Củ hành của Mỹ đăng bài nói dóc rằng Kim Jong Un được bình chọn là chàng trai hấp dẫn, dễ thương nhất thế giới (nói dóc cỡ sư tổ). Vậy mà có tờ báo tầm cỡ quốc gia của nước lạ nọ cứ tưởng là Củ hành nói thiệt, trích dẫn lại nguyên xi, còn tán thêm nhiều lời có cánh bay bổng. Nhiều báo khác vì kính nể báo của quốc gia nên cũng a dua nịnh bợ đăng theo. Cả thế giới cười hí hí…




Hai Ẩu giơ hai tay đầu hàng, ẩu cỡ đó thì Hai Ẩu có còn là cái đinh gì chớ? Nghe nói tổng biên tập tờ Củ hành khi hay tin đã phát biểu: Chuyện này tụi tui không lạ, nhưng mà rất khoái chí! Hí hí hí!

  • Đó chỉ là những chuyện trong giới báo chí. Nếu mở rộng ra thì còn lắm chuyện ẩu nữa. Như chuyện dám hun môi thầy chùa ngay trên sân khấu. Như chuyện mặc đồ mà như ở trần ở truồng đi nhong nhong trong liên hoan phim quốc tế, cho dù chẳng ai mời… Thử hỏi, Hai Ẩu là cái thá gì so với những siêu ẩu đó chớ? Sao không cúng bỏ tên Hai Ẩu đi cho đỡ nhục?
Hai Ẩu đau khổ thống thiết, ngửa mặt lên trời than dài như Chu Du thuở nào: Thiên sinh Du hà thiên sinh Lượng? Thiên sinh Hai Ẩu hà thiên sinh tùm lum?

Hai Ẩu
eChip 360 - 7/12/12

Quảng cáo thời chụp giựt

Khỏi phải nói, ai cũng biết hiện giờ kinh tế khó khăn, sức mua yếu xìu. Các nhà kinh doanh, sản xuất thở vắn than dài vì không có khách hàng. Muốn có khách hàng thì phải quảng cáo, mà đã không bán được hàng thì lấy tiền đâu quảng cáo chứ! Đời là một vòng lẩn quẩn như thế đó!

Dù sao đi nữa cuộc đời vẫn không thể thiếu quảng cáo. Thiếu gia như eChíp sống nhờ quảng cáo, đại gia như Google, Facebook cũng sống nhờ quảng cáo. Vậy thì ẩu như Hai Ẩu tại sao không mở ra dịch vụ quảng cáo cơ chứ?

Nghĩ là làm, Dịch vụ Quảng cáo Hai Ẩu được thành lập để cung cấp cho nhà kinh doanh những sáng kiến quảng cáo độc đáo, tiết kiệm và tuyệt vời nhất trong điều kiện kinh tế khó khăn như hiện nay.


  • Có một nhà bán cháo dinh dưỡng cho trẻ em đã nghĩ ra cách quảng cáo như thế này: In quảng cáo cháo trên phiếu Bé Ngoan! Đàng nào trường mẫu giáo cũng phải in phiếu Bé Ngoan để phát cho các cháu, thế là bà bán cháo nhận in dùm các phiếu Bé Ngoan ấy kèm theo quảng cáo cháo luôn. Chi phí chả bao nhiêu mà quảng cáo trực tiếp đến tay người tiêu dùng là các cháu bé và phụ huynh.

Hai Ẩu tư vấn một phương án như vậy, nhưng người khách hàng lắc đầu nguầy nguậy:
  • Biết rồi, nhưng phản cảm lắm anh ơi. Chính con tui đi mẫu giáo đem về phiếu Bé Ngoan ăn cháo đó nè. Làm như là phải ăn cháo đó mới thành bé ngoan vậy! Không được đâu!

Hai Ẩu trầm ngâm suy nghĩ. Phản cảm à? Thôi được rồi, sẽ có phương án không phản cảm.
  • Mọi người đi uống cà phê, ăn sáng, đi mua sắm, v.v… đều phải gởi xe. Gởi xe phải có vé. Thông tin trên thẻ gởi xe rất ít, chỉ cần một mặt, mặt còn lại chả để làm gì, ta in quảng cáo nhé? Nhu cầu vé gửi xe thì nhiều, quảng cáo của ta đến tay người tiêu dùng cũng nhiều theo, chi phí in ấn quảng cáo không đáng kể, chi phí phát quảng cáo xem như bằng không.
  • Nghe cũng được, nhưng chưa ổn. Khi có vé gởi xe, người ta sẽ nhét ngay vô túi, đâu có ai đọc đâu nà? Bởi vậy có quảng cáo cũng như không!

Tư vấn hai phương án đều không được khách hàng đồng ý, Hai Ẩu lim dim mắt nghiền ngẫm phương án thứ ba. Phải không phản cảm. Phải để người ta đọc. Khi nào thì người ta ngồi yên chăm chú đọc nhỉ? Mắt Hai Ẩu đang lim dim trong trạng thái phê bỗng sáng lên. Ơ-rê-ka! Khi người ta đang phê như mình hiện giờ, không có việc gì làm khác ngoài việc mê mẩn đọc tờ giấy đang cầm trên tay chính là lúc đang… đi toilet!

Nhớ mấy năm trước, ở Ukraina có ai đó in hình Putin, Bush lên giấy toilet. Sáng kiến này quả là tuyệt vời: In quảng cáo lên giấy toilet! Khách hàng sẽ không có chuyện gì khác để làm trong khi đang trút bầu tâm sự, ngoài việc đọc quảng cáo trên tờ giấy đi toile. Ít ra là cũng có… 5 phút tập trung tư tưởng!

Hai Ẩu hớn hở giới thiệu phương án với khách hàng. Khách hàng cũng hân hoan chấp nhận.
Đến lúc ấy, Hai Ẩu mới sực nhớ ra và vồn vã hỏi khách hàng:
  • Nãy giờ say sưa quá mà quên hỏi doanh nghiệp của quý khách kinh doanh cái gì ạ?

Khách cười tươi như hoa trả lời:
  • Tôi là chủ quán ăn! Quán đang ế quá nên quảng cáo cho người ta vô ăn đó mà!

Hai Ẩu vò đầu một chút rồi tự nhủ: Quán ăn cũng không sao! Quảng cáo quán ăn khi đang ị cũng là… hợp lẽ đời!

Hai Ẩu
eChip 359 - 30/11/2012

Từ chùa Bún Riêu đến mạng xã hội



Chùa bún riêu

Trên quốc lộ 51 đi Vũng Tàu, có một ngôi chùa nổi tiếng: Chùa bún riêu!

Thật ra chùa không phải tên... bún riêu, mà là chùa Phước Hải. Chùa Phước Hải nằm bên hông công ty Vedan, nổi tiếng với món bún riêu (dĩ nhiên là bún riêu chay!). Nổi tiếng vì ăn ngon, và vì được... ăn chùa (tức là ăn miễn phí, khỏi tính tiền). Ngoài bún riêu chay, hàng ngày chùa Phước Hải còn đãi khoảng 300 suất cơm với đủ các món canh, xào, mặn chế biến bằng đồ chay rất tinh tươm, sạch sẽ! Cũng miễn phí luôn! Miễn phí, mà phục vụ chu đáo, lịch sự (chứ không phải hình sự!).


Chùa Phước Hải không ở mặt tiền quốc lộ 51, muốn vào chùa phải qua cổng khu công nghiệp Gò Dầu và vào sâu khoảng 500m, vậy mà xe du lịch vào ra tấp nập. Trong khuôn viên chùa có bãi đậu xe rộng rãi thoáng mát, bên hông chùa có bể nước với những cái ca đặt sẵn dành cho khách hành hương đến rửa mặt, tay chân, phía sau là dãy nhà vệ sinh sạch sẽ… Khu nhà ăn rộng rãi với khoảng 20 chiếc bàn dài, cơm canh luôn dọn sẵn. Thùng bún riêu đặt bên cạnh phòng ăn cũng luôn nghi ngút khói...

Giống như một trạm dừng chân cho xe khách trên quốc lộ, chỉ khác một điều là: Cứ ăn, không phải trả tiền!

Tiền đâu mà chùa Phước Hải đứng ra phục vụ cho hàng ngàn người "ăn chùa" mỗi ngày suốt hàng chục năm trời nay như vậy?

Ni sư Thích nữ Như Như - trụ trì chùa Phước Hải -  đúc  kết  bằng 4 chữ: Từ bi rộng mở. Theo ni sư, từ bi ở đây chính là tấm lòng nghĩ đến người nghèo. Còn rộng mở là phục vụ mọi người.  "Người thiếu ăn thì tìm đến chùa xin miếng cơm, miếng nước. Người có điều kiện sống khá hơn thì phát tâm đến chùa cúng dường và chùa đứng ra thể hiện tấm lòng ấy. Và, một khi tâm từ bi được thể hiện một cách công bằng và minh bạch thì nhà chùa lại nhận được nhiều sự quan tâm, hỗ trợ hơn. Chùa bố thí vật thực cho bá tánh và qua đó cũng được đáp lại bởi những thí chủ phát tâm cúng dường lại cho chùa để công việc này được duy trì mãi mãi".
 Vị ni sư này nhấn mạnh: "Mỗi người nếu biết mở rộng tấm lòng của mình thì sẽ được nhận lại tất cả".

Cà phê Tâm Châu

Du khách đi Đà Lạt chắc hẳn đã từng dừng chân ở Trà – Cà phê Tâm Châu, hoặc Trâm Anh. Ở đó mọi người được uống cà phê miễn phí, ăn bánh kẹo miễn phí.

Bãi xe hầu như lúc nào cũng đông ken, người người vào ra tấp nập.

Lấy đâu ra tiền để đãi cà phê cho... trăm họ vậy?

Ở đây, câu trả lời dễ dàng hơn nhiều: Đó chính là chi phí quảng cáo, tiếp thị!

Khách vào uống cà phê miễn phí sẽ không tiếc tiền mua cà phê, trà và nhiều thức khác ở đó. Lợi nhuận phát xuất từ đây!
Mà cho dù bạn uống cà phê cho đã đời rồi lại quay lưng đi mà chả thèm mua gì cả (như... tui vẫn thường làm) thì cũng chẳng sao, đàng nào cũng có thêm một người quan tâm đến cà phê – trà Tâm Châu hay Trâm Anh rồi (cứ tưởng tượng giống như bạn coi quảng cáo trên TV hay trên báo vậy, đâu phải bạn coi là bạn mua sản phẩm đâu, nhưng nhà sản xuất cũng đã tốn chi phí quảng cáo rồi!).

Ở ngoài Bắc, trên đường 5 đi Hạ Long, đoạn qua Hải Dương có những chỗ cho bạn dừng chân ăn bánh đậu xanh và uống trà miễn phí, cũng theo mô hình kinh doanh như vậy.

Mạng xã hội

Bạn đang dùng Facebook, Yahoo, Blogspot, Wordpress…? Các mạng xã hội và blog này có chế độ miễn phí và có chế độ thu phí (rất thấp). Tui dám cá là 99.9% các bạn đang xài ở chế độ miễn phí, không hề trả cho chủ sở hữu đồng nào (giống như... tui vậy, ngu gì trả!).

Vậy Yahoo, Facebook..., và cả các mạng xã hội của Việt Nam... thu lại được cái gì?

Câu trả lời ở đây dài dòng hơn nhiều, tui xin được miễn nêu ra. Chỉ có điều, có một nguyên lý chắc chắn đúng: Trong kinh doanh, làm cái gì có lợi thì người ta mới làm, chứ chẳng cho không! Mà lợi phải lớn nữa kia, chứ nếu không người ta lại đua nhau làm ra các mạng xã hội để cạnh tranh nhau?

Thiệt là vô phép khi so sánh chùa với các dạng hình kinh doanh khác như cà phê, bánh đậu xanh, mạng xã hội,... nhưng quả thật nó có một nguyên tắc giống nhau là: Cho để nhận!

Thế nhưng Cho như thế nàoNhận ra sao quả thật là chuyện không hề đơn giản, phải không các bạn?

Hai Ẩu
eChip 358 - 23/11/2012

Duyên lỡ làng rồi…

Tiếp chuyện với tôi là một người đàn ông trung niên, độ tuổi ngoài bốn mươi. Anh là giám đốc một doanh nghiệp nhỏ.

Mười lăm năm rồi Việt Nam tiếp cận với Internet, bản thân anh và doanh nghiệp của mình đã gắn bó với Internet như thế nào?

Anh lặng yên khi nghe câu hỏi ấy, rồi với chút suy tư, chút tiếc nuối, anh trả lời:

  • Mới đó mà đã mười lăm năm rồi sao? Như mười lăm năm lưu lạc trong đời nàng Kiều để rồi trở về trong sự lỡ làng. Đời tôi với Internet như một sự lỡ làng, anh ạ.
Thế rồi anh tâm sự cùng tôi cái sự lỡ làng ấy.

Lỡ chuyến đò


Mười lăm năm trước, lúc Internet bắt đầu đến với Việt Nam là lúc tôi đang ở độ tuổi hăng say nhất của sự nghiệp và bắt đầu thành đạt. Không quá trẻ để vồ vập công nghệ mới một cách say sưa, nhưng cũng chưa già để dửng dưng lạnh nhạt. Tôi quan sát người ta ứng dụng, người ta đầu tư vào Internet một cách hào hứng.


Thời ấy phong trào dot com bùng nổ khắp thế giới, hàng loạt công ty về Internet ra đời, giá cổ phiếu của chúng tăng lên vùn vụt. Ở Việt Nam cũng theo trào lưu ấy, nhưng ở mức độ thấp hơn, những công ty với dịch vụ thiết kế web ra đời. Là người đã có sẵn một doanh nghiệp, tôi theo dõi những việc ấy một cách phấn khởi nhưng đầy cẩn trọng. Tôi tự nhủ khi thời cơ đến mình cũng sẽ lao vào đầu tư trong lĩnh vực Internet.

Thế nhưng thời cơ ấy đã không đến. Ngược lại, dot com đã vỡ tung như bong bóng xà phòng. Hàng loạt công ty sụp đổ và biến mất, cả ở thế giới lẫn Việt Nam. Tôi rút kinh nghiệm và tự nhủ: May mà mình đã không đi theo vết xe đổ của mọi người. Nếu lao vào web, có khi giờ đây doanh nghiệp mình đã phá sản.

Thế rồi tôi không quan tâm gì đến Internet, đến web nữa. Xem rằng đó là những thứ phù du, tôi miệt mài chăm lo cho doanh nghiệp đang sẵn có của mình.

Đó là lần lỡ chuyến đò…

Lỡ chuyến tàu

Ít lâu sau đó, tôi nghe người ta nói về Web 2.0. Người ta nói rằng nền tảng web bây giờ muốn có hiệu quả phải là web 2.0, nghĩa là web có sự tương tác hai chiều giữa chủ nhân trang web và người xem. Chẳng hạn những trang web báo chí phải có chỗ nhận ý kiến phản hồi, những trang web cơ quan, công ty phải có nơi để góp ý…

Khác với thuở sơ khai ban đầu, việc tiếp nhận Internet khá đơn giản, dễ hiểu vì chưa có nhiều khái niệm (chỉ phiền là lúc ấy nền tảng hạ tầng quá kém, truy cập quá khó khăn), bây giờ đã có nhiều khái niệm hơn, tôi không còn thấy nó dễ hiểu như ngày xưa nữa.

Ở độ tuổi 35, cơ nghiệp khá ổn định, tôi nhìn nhận vấn đề một cách dè dặt.  Đàng nào thì doanh nghiệp của tôi cũng có những ứng dụng Internet cơ bản. Có email này, có một website chính thức này… Website tuy không thu hút người xem nhưng cũng là có như ai. Vậy thì có nên quan tâm  cải tiến nó thành web 2.0 hay không? Hay xa hơn nữa, có nên đầu tư vào lĩnh vực web hay không?

Câu trả lời là: Không!Dứt khoát là Không! Kinh nghiệm cho thấy những phong trào trên web nổi lên rồi vỡ tung như bọt xà phòng, không đáng quan tâm. Vả lại, cần phản hồi trên trang web để làm gì cơ chứ? Chẳng phải là mình đã có mail box hay sao, ai muốn gì thì cứ gửi mail!

Đấy là lần lỡ chuyến tàu…

Lỡ chuyến bay

Thời gian thấm thoát trôi qua. Web không xẹp xuống mà càng ngày càng bùng lên, càng lan rộng. Ngày càng nhiều thứ ra đời khiến cho tôi không kịp hiểu điều gì đang xảy ra.

Nào là blog, nào là mạng xã hội, nào là forum…, những cái đó hợp lại tạo thành một thứ gọi là social media. Những thứ cổ điển tưởng chừng bất di bất dịch cũng đã thay đổi. Như ngày nào nói đến phương tiện truyền thông là ta nghĩ đến báo chí, truyền hình… thì bây giờ ai ai cũng có thể là một cơ quan truyền thông thông qua blog hoặc trang web cá nhân của mình, hoặc một tài khoản trên mạng xã hội. Khái niệm quảng cáo cổ điển cũng thay đổi. Bây giờ là Internet marketing, không phải in quảng cáo đập vào mắt người ta như trên báo hay phim quảng cáo trên ti vi, mà là thu hút quảng cáo theo tình huống và trả tiền quảng cáo theo từng click chuột (pay per click), khách hàng không xem thì không trả tiền. Bây giờ là vô vàn những phương cách PR và quảng cáo một cách khéo léo, tinh vi thông qua social media…

Tôi thực sự hoảng hốt và thấy mình đã lạc hậu, nhưng đã lỡ chuyến đò, lỡ chuyến tàu… Tôi không biết bắt đầu từ đâu cả, thôi đành lỡ chuyến bay…


Mười lăm năm ấy biết bao nhiêu tình

Anh tỏ vẻ cam chịu, nói với tôi:

Hôm nay, nhìn vào lĩnh vực web thấy toàn là các bạn trẻ tuổi đôi mươi, tôi tự cảm thấy mình già quá rồi anh ạ. Giống như nàng Kiều, mười lăm năm trước gặp Kim Trọng nhưng chẳng nên duyên, giờ đây gặp nhau thì mọi chuyện đã lỡ làng rồi:

Chàng dù nghĩ đến tình xa,
Đem tình cầm sắt đổi ra cầm cờ.
Nói chi kết tóc xe tơ,
Đã buồn cả ruột mà dơ cả đời!


Thôi thì bây giờ mình chỉ dùng Internet để làm vui, ngày ngày vô mạng đọc báo, xem phim, nghe nhạc thôi anh ạ. Còn việc nghiên cứu ứng dụng Internet cho việc kinh doanh và các lĩnh vực khác thì thôi, xin nhường cho lớp trẻ vậy…

Có những điều tôi đồng ý với anh. Công nghệ là thứ thường xuyên thay đổi, đặc biệt là trong lĩnh vực Internet. Việc giới trẻ nắm bắt công nghệ mới nhanh nhạy hơn lớp già là điều tất yếu. Ngay cả ở tầm cao thời đại của Bill Gates (Microsoft) cũng đã dần qua để thay bằng lớp trẻ hơn như Sergey Brin và Larry Page (Google) và trẻ hơn nữa như Zuckerberg (Facebook).
Anh đã lỡ chuyến đò, lỡ chuyến tàu và thậm chí lỡ cả chuyến bay, đúng như anh đã thừa nhận. Những người ở độ tuổi của anh, đã lỡ làng, và cảm thấy hụt hẫng vì không theo kịp sự phát triển của Internet không phải là ít. Tuy nhiên, việc tiếp cận những kiến thức mới và ứng dụng chúng vào công việc, vào cuộc sống của mình không bao giờ là muộn.

Tôi tin rằng các bạn trẻ sẽ cùng giúp những người như anh đi trên chặng đường mới đầy niềm vui và hiệu quả. Mười lăm năm sau, ai biết mọi việc sẽ đi tới đâu, các bạn nhỉ?

P.H. Nhân
eChip 357 - 16/11/2012 - Kỷ niệm 15 năm Internet Việt Nam

Monday, November 26, 2012

Vậy mà không phải vậy

1.
  • Mày không phải là thằng ngốc chứ?
Để trả lời câu hỏi này, nếu bạn dùng vắn tắt Phải hoặc Không thì e rằng dễ bị lộn!

Nếu trả lời Phải, thì có thể hiểu là: Phải, tao không phải thằng ngốc!, nhưng cũng có thể hiểu là Phải, tao là thằng ngốc chứ!

Nếu trả lời Không, thì có thể hiểu là Không, tao không phải thằng ngốc!, nhưng cũng có thể hiểu là Không, điều đó không đúng. Mà điều đó là không phải thằng ngốc, vậy phủ định của nó là: Tao là thằng ngốc.

Tóm lại, đường nào thì bạn cũng là… thằng ngốc cả!

Cũng tại tiếng Việt ta không có quy ước rõ ràng với cú pháp này. Không như tiếng Anh, cho dù câu hỏi phủ định (như câu trên, Aren’t you an idiot?) hay xác định (Are you an idiot?) thì cứ trả lời Yes là xác định, còn No là phủ định.


2.
Trong Facebook và khá nhiều ứng dụng khác có nút Like (hoặc Thích) để người đọc click vào khi thấy thích nội dung tương ứng. Hiện giờ số lần được nhấn Like đối với một bài viết gần như  là một thước đo độ hấp dẫn của bài viết đó, cho nên ai cũng khoái mình được Like nhiều nhiều.

Thế nhưng chưa thấy ở đâu có quy ước nhấn Like nên xảy ra nhiều chuyện tréo ngoe như sau:
Ai đó đưa tin một tai nạn giao thông khủng khiếp xảy ra, hàng chục người chết và bị thương. Thật là một tin kinh hoàng, và người đưa tin đã đưa lên Facebook thật kịp thời. Thế là để khen ngợi, để cảm ơn người đưa tin đã loan tin sốt dẻo cho mình, bạn nhấn Like! Nhưng… coi vậy mà không phải vậy, nhiều người đọc tin trên, thấy luôn cả cái Like của bạn, sẽ chửi rủa: Thằng dã man, người chết thê thảm vậy mà nó lại thích!

Ai đó đưa lên hình ảnh Mr. Đàm hun môi sư thầy, nhìn thật là… tởm. Thật là quá choáng, hình ảnh quá độc. Bạn không suy nghĩ gì cả, bấm Like một cái để biểu dương tác giả đã thông tin kịp thời cho công luận. Nhiều người xem hình trên, thấy luôn cả cái Like của bạn, nhận định: Thiệt là bỉ ổi, chuyện nhơ nhớp vậy mà cũng thích được!

Tóm lại là thích cái hành động đưa tin lên hay thích nội dung thông tin đưa lên, chuyện này chưa xác định!

Tình huống sau này mới thật là bậy bạ:

Có người gặp tang gia hữu sự, đưa tin lên Facebook để kịp thời thông báo đến thân hữu: Ba tôi đã qua đời!

Nhiều người đọc tin, comment để chia buồn cùng kẻ bất hạnh. Không ít người khác cũng thấy tin này, muốn bày tỏ sự quan tâm nhưng lười comment, bèn nhấn Like để chứng tỏ mình đã đọc! Báo hại gia chủ thấy ngay bên dưới cái status báo tin buồn của mình có cả đống Like của bạn bè thân thiết. Nạn nhân chỉ còn biết khóc thét lên: Ối trời ơi, đồ bạn bè trời đánh, ba mình chết mà tụi nó lại thích nè trời!

3.
Tôi viết bài này khi đang lượn qua Facebook và thấy một status như sau:

Bạn giống tôi, không thích nhấn Like phải không?

Tôi định nhấn Likeđể thể hiện ý kiến của mình là Không thích nhấn Like. Nhưng nếu như vậy tôi đã mâu thuẫn rồi, vì tôi đã thích nhấn Like.

Còn nếu tôi không nhấn Like,tức là tôi đồng ý với người viết. Mà nếu đồng ý thì tôi phải nhấn Like chứ, phải không bạn?

Hai Ẩu
eChip 357 - 16/11/12

Pad nào cũng là pad!



Thuở xa xưa, trên đời có cái desktop -  nói cho đầy đủ là desktop PC, tức là cái máy tính cá nhân để trên mặt bàn. Khi người ta văn minh hơn, người ta tạo nên cái laptop - nói cho đầy đủ là laptop PC, tức là cái máy tính cá nhân để trên đùi (lap = đùi). Cứ theo cái đà ấy, ta có cái palmtop là cái máy tính để trên lòng bàn tay. Rồi đến nettop, là cái máy tính để ở trên… net! À, đến chú này thì các nhà sản xuất đặt tên hơi gượng rồi. Nettop là một cái máy tính cấu hình thấp, kích thước nhỏ gọn chủ yếu để lướt net. Chẳng qua là muốn dùng chữ top cho nó “đúng hệ”!


Trong các anh top ấy, có những anh tàn tạ, tan biến dần theo thời gian, như anh palmtop, nettop. Giờ còn lại desktop và laptop. Desktop có vẻ như đang sống nốt quãng đời còn lại, chỉ còn laptop là vẫn mạnh mẽ và sống khỏe. Thôi thì top nào cũng là top!
___

Top riết cũng nhàm và chán. Apple vốn là một anh khoái ý tưởng mới, bèn thả ra cho đời một thứ sản phẩm không thèm xài chữ computer hay là chữ top, cái đó gọi là iPad!

Thế rồi một loạt Pad ra đời. Chỉ Apple không thôi đã có iPad, New iPad, iPad with Retina display, iPad Mini… hay còn gọi là iPad 2, iPad 3, iPad 4…

Các hãng khác không được xài chữ iPad thì xài Pad khác, như EeePad, oPad… Nói chung là pad!

Giống như người ta nói vô tửu bất thành lễ hay nói bất đáo trường thành phi hảo hán, bây giờ xài cái top là xưa rồi, phải là cái pad mới ngang tầm thời đại. Pad nào cũng là pad, miễn là ta có cái pad để nở mặt với đời!

Văn Tèo cũng không phải là ngoại lệ. Không thể dửng dưng nhìn mọi người nhởn nhơ với đủ thứ pad trên tay trong khi mình vẫn hoài cổ với cái top. Văn Tèo quyết đổi đời, hắn sắm mới không phải một mà đến hai cái pad. Hắn mời Hai Ẩu đến để chứng kiến cuộc đổi đời ấy.
___

Khi Hai Ẩu tới nhà Văn Tèo, ngó dáo dác chỉ thấy có một cái desktop PC từ đời cô Lựu, còn xài màn hình CRT chứ chẳng thấy cái pad nào mới cả. Chưa kịp hỏi thì Văn Tèo đã dõng dạc giới thiệu: 
  • Anh Hai nhìn đây! Đây là cái mousepad (tấm lót chuột) mới! Giá 50 xu.
Hả? Hai Ẩu chưa kịp sửng sốt vì bất ngờ thì Văn Tèo đã bật máy lên giới thiệu tiếp:
  • Còn đây, đây là phần mềm soạn thảo văn bản NotePad, phần mềm luôn đi kèm trong mục Accessories của Windows, giá 0 đồng.
Văn Tèo cười ha hả: 
  • Pad nào cũng là Pad, anh Hai ơi!
Hai Ẩu
eChip số 356 - 09/11/12

Yêu là khổ - Không yêu thì lỗ!

Ba Trợn bị choáng! Hắn suýt ngất khi nghe tin Apple cho ra đời iPad 4! Đau đớn như một kẻ thất tình, hắn lê bước tìm đến Hai Ẩu để tâm sự. Ba Trợn nức nở:
  • Anh Hai nghe tin gì chưa? Đêm qua Apple vừa cho ra mắt iPad 4. Chưa bao giờ Apple cho công bố sản phẩm mới sớm như vậy. Con iPad 3 mới ra lò được có mấy tháng, giờ đã ra iPad 4 rồi… Ứ hự, ứ hự…


Hỏi Hai Ẩu nghe tin gì chưa à? Đương nhiên là một chuyên gia sừng sõ như Hai Ẩu phải biết tin rồi chứ. Chỉ có điều là Hai Ẩu tỉnh bơ, dường như không một chút xíu hoang mang trước bất cứ chuyện gì xảy ra, chứ không thất thần như Ba Trợn.

  • Làm gì mà mếu máo như bị người yêu bỏ vậy? Tỉnh táo như anh mày nè.
Nghe Hai Ẩu biểu tỉnh táo, Ba Trợn liên tưởng đến.. trái táo và càng điên tiết hơn với Apple, hắn kể lể:
  • Em mới tậu được con iPad 3 một tháng, quá mừng quá vui, đang o bế em nó hết cỡ. Chưa kịp đất nước trọn niềm vui thì thằng Apple đã cho ra iPad 4, iPad 3 của em đã thành lạc hậu rồi. Phũ phàng quá anh Hai ơi!
Mặt lạnh như đồng, Hai Ẩu khinh khỉnh nói:
  • Công nghệ là vậy! Kinh doanh là vậy! Anh không bao giờ để bị sốc như chú mày!
  • Ba Trợn rất ngạc nhiên và đầy thán phục Hai Ẩu. Quả là một chuyên gia tầm cỡ! Làm sao mà Hai Ẩu có thể đoán trước được chiến lược của Apple một cách tài tình như vậy? Hay là còn có bí quyết nào đây? Ba Trợn tiếp tục phân bua để tìm hiểu xem vì sao ông anh của mình có bản lĩnh cao cường đến vậy.
  • Anh Hai biết không, trước đây khi còn đang xài iPad 2, thấy Apple cho ra đời iPad 3 là lòng dạ em xốn xang, tâm tư bứt rứt. Em ngày đêm dành dụm xu, tìm cách đẩy iPad 2 đi để tậu iPad 3 về. Nay người tình trong mộng mới sống cùng em chưa tròn hương lửa, nỡ lòng nào cho ra iPad 4 để lòng em lại tiếp tục xao xuyến hả anh Hai?
Hai Ẩu vẫn trơ trơ:
  • Anh xin nhắc lại: Anh chưa bao giờ si tình ngu ngốc như chú mày!
Ba Trợn phản ứng mạnh:
  • Không thể được anh Hai. Chắc anh đã từng xài Kindle Fire, Asus Transformer, iPad 2… Mỗi lần cân nhắc để chọn thiết bị, xài hệ điều hành iOS hay Android là mỗi lần đắn đo. Mỗi lần có thiết bị mới ra mắt là mỗi lần tiếc nuối, lưu luyến, thèm thuồng… Chứ làm sao trơ như đá được hả anh Hai?
Thấy Hai Ẩu vẫn tỉnh queo, Ba Trợn đâm ra ngờ ngợ, hắn hỏi dồn:
  • Em hỏi thiệt anh Hai, anh đã từng xài Kindle Fire chưa?
  • Chưa!
  • iPad 2?
  • Chưa đụng tới!
  • iPad 3?
  • Chẳng mó tay!
  • Một loại máy tính bảng nào đó?
  • Chả bao giờ!
Ba Trợn rên lên:
  • Nghĩa là anh Hai chỉ có nói xạo cho ra vẻ hiểu biết thôi, chứ anh Hai chả có đụng tới cái thứ nào hết. Thảo nào anh Hai cứ tỉnh bơ!
Hai Ẩu cười hề hề:
  • Thì cũng như mấy người Gỡ rối tơ lòng trên báo vậy, lòng họ đâu có rối, họ đâu có yêu đương lung tung mà vẫn gỡ rối cho thiên hạ được vậy. Anh nói cho chú mày nghe, chú mày mê công nghệ chi cho mệt vậy, hổng nghe người xưa đã dạy sao: Yêu là khổ!
Ba Trợn khoác tay, nói:
  • Nhưng người ta còn nói thêm Yêu là khổ - Không yêu thì lỗanh Hai ơi! Thà chịu khổ như em vẫn sướng hơn!


Hai Ẩu
eChip số 355 - 02/11/12

Tuesday, October 30, 2012

Chạy doanh số


1.
Từ hồi còn nhỏ, chưa biết đến kế hoạch kinh doanh là gì thì Văn Tèo đã vô tình chạy doanh số. Ấy là hồi Văn Tèo còn vác cái thùng mốp đi bán cà rem. Bán đến chiều tối mà cà rem vẫn còn nhiều, chỉ có nước ăn cho hết. Nhưng mà ăn thì làm sao hoàn thành chỉ tiêu bán hàng, về nhà sợ bị má la, Văn Tèo ngồi khóc hu hu.

Lúc đó Văn Tèo gặp Văn Tí mếu máo ôm thùng cà rem đi tới. Văn Tí cũng bán ế nhệ và không dám về nhà. Văn Tèo bèn nghĩ ra một sáng kiến: Văn Tèo mua cà rem của Văn Tí, Văn Tí mua cà rem của Văn Tèo. Hai bên mua qua mua lại, mua bao nhiêu… ăn bấy nhiêu. Chẳng mấy chốc mà 2 thùng cà rem hết sạch. Thế là cả Tí và Tèo đều đã bán hết hàng, hoàn thành kế hoạch kinh doanh. Cả hai cùng thơ thới ra về !

Chuyện chạy doanh số đầu tiên trong đời Văn Tèo là như thế đó!


2.
Lớn lên, Văn Tèo làm sale cho một công ty máy tính. Thân phận một gã làm sale là bị ép doanh số và phải chạy doanh số.

Bạn chưa biết ép doanh số là sao à? Là thế này: Là nhà phân phối, hoặc ông sếp của Văn Tèo buộc chàng phải đạt được một mức doanh thu bán hàng nào đó. Đạt hoặc vượt mức này mới gọi là hoàn thành kế hoạch, mới có lương có thưởng, còn nếu không thì... đói nhăn răng!

Thuở buôn bán thuận lợi thì rất sướng, bán được nhiều hàng, thu được nhiều tiền, được thưởng theo doanh số, nhưng đến thời buổi kinh tế khó khăn thì đời Văn Tèo như cá nằm trên thớt. Không chạy cho đủ doanh số thì sẽ không có lương, thậm chí có thể bị đuổi việc.
Mời mọc mãi mà chẳng ai mua hàng, ai cũng đành đoạn quay đi. Văn Tèo rên rỉ bài ca Phút  cuối: Biển xanh vẫn xanh, người đi sao đành?

Bí lối, Văn Tèo quay sang mời người yêu của mình mua hàng.

Giúp anh đi em, anh yêu em nhiều lắm. Doanh số thêm được chút nào đỡ chút nấy mà.

Giúp anh đi em, em mà không mua hàng giúp anh là... là... là hôm tiễn anh về nơi cuối trời, em ơi bao giờ nhớ thương này nguôi!

Người yêu của Tèo chẳng những không chịu mua hàng, mà cònbo-xì chàng luôn. Thế là Văn Tèo mất người yêu, mất luôn cả việc!

3.
Văn Tèo chuyển sang làm cho một đơn vị truyền thông, chuyên PR, quảng cáo. Hàng năm, đơn vị này tổ chức bình chọn những sản phẩm, dịch vụ xuất sắc để tôn vinh, trao huy chương vàng. Văn Tèo yên tâm rằng đời mình đã sang trang, không lo chạy doanh số nữa, vì người ta sẽ ùn ùn tìm đến mình để mong được tặng huy chương, mình chỉ cần lo xét duyệt để bớt đi cho giải thưởng thêm phần danh giá, chứ đâu phải năn nỉ đi xin người ta mua hàng như ngày xưa.

Mỗi năm đơn vị của Tèo xét thưởng 100 cái cúp vàng. Năm nay sắp hết năm mà chả có ai xin xét thưởng cả, sếp méo mặt chỉ đạo cho Tèo: Ráng đi kiếm nhiều thằng, đè đầu nó ra bắt nhận cúp!

Hic, lại là chạy...

Văn Tèo đi lang thang trên đường, tìm người để ép nhận cúp, bỗng nhiên gặp người bạn cố tri năm xưa: Văn Tí! Văn Tí đang ngồi vá xe bên lề đường.

Văn Tèo mừng như bắt được vàng, tíu tít hỏi thăm Văn Tí, rồi quyết định sẽ xét duyệt cho doanh nghiệp vá xe của Văn Tí được thưởng cúp vàng dịch vụ tuyệt hảo năm 2012. Văn Tèo vừa rút mẫu hồ sơ xin xét giải thưởng trong cặp ra, vừa huyên thiên giải thích với Văn Tí: sẽ có Gala tổ chức trọng thể để tuyên dương ông, sẽ có chiếu lên ti vi, sẽ đăng báo... Văn Tí khoái chí cười tít mắt, hỏi Văn Tèo: Đã quá! Nhưng mà có tốn kém gì hông?

Văn Tèo đáp lí nhí: Có chớ, 100 thằng mỗi thằng 20 triệu, gọi là chi phí truyền thông...

Văn Tí cười hí hí: Vậy là đi mua cúp chứ xét thưởng cái con mẹ gì! Thôi ông ơi, ông có chạy doanh số thì đi dụ thằng khác mua cúp đi, để yên cho tui vá xe nha!

Thế là Văn Tí không chịu nhận phần thưởng cúp vàng, Văn Tèo lại phải tiếp tục chạy... Hiện giờ đã gần hết năm mà số chỉ tiêu cúp vàng vẫn chưa đạt được, bạn nào cần cúp xin liên lạc với tôi, để tôi chỉ giúp Văn Tèo. Bảo đảm bạn sẽ có cúp vàng ngay thôi!

Hai Ẩu
eChip 354 - 26/10/12

Bạn sẽ phải ngạc nhiên với dòng bộ xử lý để bàn Intel® Core™ thế hệ thứ 8

Hãy sẵn sàng đón nhận những trải nghiệm tuyệt vời khi chơi game, VR và giải trí ở bất kỳ đâu với máy tính được trang bị dòng bộ xử lý In...