Showing posts with label eChip 2005. Show all posts
Showing posts with label eChip 2005. Show all posts

Saturday, November 27, 2010

Thời đại SỐ

Hai Lúa là một nông dân chính gốc. Thế nhưng anh không phải là một gã nhà quê cục mịch mà luôn để ý đến những tiến bộ mới của công nghệ. Thí dụ, anh nghe nói bọn trẻ bây giờ khoái nghe nhạc số, thế là anh cũng cạy cục quyết nghe nhạc số cho... giống bọn chúng.
Hai Lúa nghĩ, chuyện này quá dễ. Anh đi sưu tập được một lô, một lốc nhạc số. Nào là TRIỆU đóa hồng, nào là Thương hoài NGÀN năm, nào là Người tình TRĂM năm... Đấy, không phải nhạc số thì là gì?
Chưa kịp hiểu ra nhạc số như thế thì có gì lạ so với nhạc không số thì Hai Lúa lại nghe nói bọn trẻ bây giờ khoái chụp ảnh số. Hai Lúa tò mò, không hiểu chụp ảnh số nghĩa là sao. Anh nhớ có lần mình chụp ảnh số là lần chụp ảnh... làm chứng minh nhân dân, khi đó anh có mang một bảng số (số chứng minh nhân dân của mình) trước ngực. Và hình như còn một trường hợp chụp ảnh số nữa, anh không bị chụp nhưng nhìn thấy ảnh số trên báo, đó là ảnh... tội phạm hay ảnh tù, có số tù trước ngực! Quái, như vậy ảnh số có gì hay mà bọn chúng khoái thế nhỉ?

Chưa được giải đáp thắc mắc, thì Hai Lúa lại nghe nói đến một từ mới nữa. Đó là Văn phòng số. Hai Lúa mường tượng ngay đến... công ty xổ số. Nếu không phải thì chắc là chỗ... biên số (đề). Rõ là vậy, nhưng Hai Lúa không thể hiểu nổi Văn phòng số như thế nó hiện đại ở chỗ nào?
Còn đang băn khoăn suy nghĩ, Hai Lúa nhận được một khái niệm mới: Ngôi nhà số. Đến đây thì Hai Lúa bí, không hiểu Ngôi nhà số là thế nào. Số nhà thì biết, chứ còn nhà số thì... khó hiểu thiệt!
Mệt mỏi, Hai Lúa mở ti vi lên xem để giải trí. Ôi trời, trên ti vi đang có chương trình Cuộc sống số. Hai Lúa hết biết, ngồi thừ ra, thở dốc như mới đi cày về!
Thằng con Hai Lúa thấy tía nó lộ vẻ thất thần như vậy, vội vã bước tới hỏi thăm. Hai Lúa tình thiệt nói hết những suy tư khắc khoải của mình cho con nghe. Thằng nhỏ cười hì hì nói:
- Tưởng gì! Ngày mai tía với con đón xe đò lên thành phố đi, rồi con sẽ giải thích từ từ cho tía hiểu “số” có nghĩa là gì.
Hai Lúa phân trần:
- Con biết rồi, nào giờ tía đâu có ra tỉnh, tía sợ đi xe lắm con à. Con hổng thấy tai nạn xe hơi xảy ra hoài sao?
Thằng con Hai Lúa lại bật cười:
- Tía ơi là tía! Giày dép còn có số mà, huống chi là người ta. Ai cũng có số tía ơi, lo gì mà lo!
Hai Lúa ngớ người ra, lẩm bẩm lầm bầm:
- Đúng là... tới số !
___eChip 306 - 2005

No question!

Chẳng biết do ai giới thiệu mà Hai Ẩu được mời tham dự một buổi hội thảo về giải pháp ứng dụng phần mềm. Đầu buổi hội thảo, Hai Ẩu còn lờ mờ hiểu được vấn đề, nhưng càng nghe, càng lơ mơ, và cuối cùng là mù tịt, hổng hiểu gì hết. Sợ người ta nhìn thấy gương mặt ngơ ngác của mình sẽ biết mình... ngu, nên Hai Ẩu len lén chuồn ra ngoài, kiếm chỗ ngồi “nghỉ mệt” ở hành lang phòng họp.
Vừa bước ra ngoài, Hai Ẩu đã gặp một anh chàng ngồi sẵn ở đấy tự lúc nào. Thầm nghĩ, chắc thằng cha này giống mình, thậm chí còn "ngu" hơn mình nữa vì hắn chuồn ra trước cả mình cơ mà, Hai Ẩu bỗng thấy đồng cảm và nảy ra ý muốn làm quen.
Lân la đến gần anh ta, Hai Ẩu bắt chuyện: Nội dung hội thảo cao siêu quá, anh nhỉ?
Anh ta lườm Hai Ẩu, nói: Trò trẻ con ấy, nghe mà phát chán!
Rồi khẽ khàng hỏi Hai Ẩu: Mà này, anh bạn đã từng biết tôi chưa nhỉ?
Biết mình đã gặp một cao nhân, Hai Ẩu bèn bắt chước Quách Tĩnh đại hiệp trả lời một câu rất hào sảng: Tại hạ hâm mộ quý tiền bối đã lâu. Xin... cho biết quý danh.
Anh ta trịnh trọng đưa một tấm cạc: Giám đốc một công ty cung cấp giải pháp phần mềm.

Hai Ẩu hỏi một cách lịch sự: Chẳng hay công ty của ông anh cung cấp những phần mềm gì, để lúc cần thiết tôi sẽ mua trang bị cho cơ quan của mình. Phần mềm kế toán, quản lý nhân sự, hay quản lý sản xuất...?
Anh ta nhìn Hai Ẩu bằng... một phần tư con mắt: Sá gì những thứ cò con ấy mà công ty tôi phải làm?
Tự thấy xấu hổ cho mình, Hai Ẩu nhớ lại một thuật ngữ mới nghe trong buổi hội thảo và hỏi: Ôi, thế ra công ty của ông anh cung cấp các giải pháp ERP? Thật là "Thái Sơn, Bắc Đẩu". Tôi đây nghe giới thiệu mà hổng hiểu gì hết, thế mà ông anh lại sản xuất ra ERP được. Bội phục! Bội phục!
Anh ta vẫn nhìn Hai Ẩu bằng... nửa con mắt: ERP cũng chả là cái gì cả. Công ty của tôi cung cấp các giải pháp toàn diện, cực kỳ toàn diện.
Rồi anh ta thao thao bất tuyệt giới thiệu:
- Anh biết chuyện một con bò chui qua cái máy hiện đại thì đầu bên kia sẽ thành cây xúc xích chứ? Ậy, phần mềm của tôi cũng như thế, hoặc hơn thế nữa. Lấy thí dụ thế này cho anh dễ hiểu: Giả sử cơ quan anh là một xí nghiệp in. Một bản thảo được đưa đến, yêu cầu in 1.000 bản. Phần mềm của tôi sẽ tự động tính xem tốn bao nhiêu giấy, bao nhiêu mực. Không sai một giọt mực! Chỉ cần bản thảo thêm một dấu chấm thôi, phần mềm của tôi cũng tính được là cần thêm bao nhiêu miligram mực. Đó là chuyện vật tư. Phần mềm này cũng tự động tính luôn những vật tư đầu vào sẽ mua của ai, giá bao nhiêu, công nợ bao lâu, thanh toán thế nào, đó là chuỵên tài chính. Bao nhiêu công nhân đứng máy in, gấp, đóng, xén, mỗi người đứng bao nhiêu giờ phút giây, và như vậy sẽ được trả lương bao nhiêu. Đó là chuyện lao động tiền lương, v.v và v.v...
Anh ta còn diễn thuyết say sưa rất nhiều nữa về sản phẩm của mình, rồi kết luận:
- Phần mềm của tôi mang đẳng cấp quốc tế, đáp ứng cực tốt cho các tập đoàn quốc tế, các công ty đa quốc gia. Trị giá mỗi phần mềm hàng triệu đô la. Chính vì vậy các công ty trong nước không thể nào kham nổi tiền bạc để trang bị. Thực đáng tiếc! Thiệt đáng tức!
Hai Ẩu nhủ thầm: Mình xui thiệt. Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Mới “lánh nạn” từ trong kia ra đã gặp ngay quái kiệt.
Bỗng nhiên anh ta hất hàm nhìn Hai Ẩu, xổ một câu tiếng Anh:
- Is there any question? (Hỏi gì nữa hông?)
Hai Ẩu cũng buộc miệng trả lời bằng một câu tiếng Anh:
- No question!(*) (Hổng hỏi gì nữa!)
____
(*) Xin hiểu là Nô + dấu hỏi = Nổ!
_____eChip số 303 - 2005

Cơm tù

Lâu ngày gặp lại, tôi dành hẳn nửa buổi sáng để trò chuyện với một người bạn từ hồi còn đi học. Thăm hỏi nhau đôi câu về gia đình, rồi chuyện cũ, chuyện mới dắt dây, đưa đẩy một hồi cũng tới chuyện máy tính và tin học là đề tài chúng tôi cùng quan tâm vì dính dáng đến công việc hàng ngày của cả hai. Vậy mà không hiểu sao, anh bạn tôi đột ngột bẻ cua lái câu chuyện sang đề tài “cơm tù”.
- Cơm tù đây không phải là cơm dành cho tù nhân ở trong khám, mà là các quán cơm dành cho hành khách đi xe đò. Báo chí đã nói nhiều và dư luận cũng đã lên án các chủ quán vô lương tâm này. Nhưng, theo tôi, trong các vụ cơm tù, nếu chủ quán gian ác một thì cánh lái xe gian ác tới mười. Bởi vì hành khách ngồi trên xe, họ không thể chủ động ghé đâu được mà trăm sự đều phải nhờ ông “cán bộ đường lối” (từ người ta thường dùng để gọi tài xế). Lái xe lái hành khách đến đâu thì hành khách đến đó, đơn giản vì hắn ta là... người cầm lái.

Tôi giương mắt ngơ ngác nhìn anh ta. Không hiểu cớ làm sao giờ này anh lại lôi cái chuyện xưa như Diễm ấy ra nói; vả lại, nó đâu có liên quan gì đến chuyện máy tính, tin học đang trò chuyện với nhau. Chẳng để ý đến sự ngạc nhiên của tôi, anh nói tiếp:
- Việc ứng dụng công nghệ thông tin trong cơ quan tôi được dẫn dắt bởi một ban chỉ đạo - tiếng Anh kêu là Steering Committee (steer có nghĩa là lái đấy, anh biết không?). Dàn máy tính của cơ quan tôi mới được trang bị, nhưng thật là cà khổ. Phần cứng thì không ổn định, phần mềm thì chẳng biết đường nào mà lần. Tụi tôi phải sử dụng những thứ ấy cho việc phát triển ứng dụng công nghệ thông tin của mình, thật là khổ sở mà chẳng biết phải làm thế nào! Chỉ biết là chi phí đầu tư hàng tỷ đồng.
Tôi ngắt lời anh ta:
- Tại sao lúc đầu tư trang thiết bị anh không chọn đối tác đáng tin cậy? Tại sao khi thấy trang thiết bị không đảm bảo anh lại nghiệm thu mà không đề nghị nhà cung cấp phải hoàn thiện sản phẩm?
Anh ta cười như mếu:
- Sao lại là tôi? Đã bảo là chúng tôi có Ban chỉ đạo mà. Chúng tôi chỉ là người “thừa hưởng” thôi. Ra là vậy! Tôi lờ mờ hiểu ra hoàn cảnh của anh. Nhưng tôi vẫn chưa hiểu được cái vụ này có liên quan gì đến cái vụ cơm tù mà anh chen ngang ở trên? Chắc tại anh mệt mỏi, bức xúc quá nên sinh ra lẩn thẩn mất rồi. Thật tội nghiệp!
eChip số 294 - 2005

Như loài chim di trú

Chuyên gia điểu học Hải Âu đã đến tuổi về hưu.
Các con sợ ông buồn nên dành hẳn một bộ máy vi tính để ông giải khuây và cũng để phục vụ công tác nghiên cứu trong những ngày tháng hưu trí. Đó là một bộ máy tính cũ, đã hỏng, cho nên bọn con cháu trong nhà mang đi sửa chữa, nâng cấp trước khi giao Hải Âu sử dụng.
Theo thói quen của một nhà điểu học, ông lui cui đánh dấu vào từng linh kiện máy tính trước khi mang máy đi nâng cấp, như ông vẫn thường đeo khoen vào cổ loài chim để xác định bản đồ di trú của chúng.
Máy tính nâng cấp xong, một số linh kiện đã được thay đổi. Chuyên gia Hải Âu hí hoáy ghi vào sổ nghiên cứu của mình: "Giống như loài chim thiên di, linh kiện máy tính có thể bay đi khỏi nơi nó đang sinh sống".
Máy vi tính là nguồn an ủi của nhà điểu học Hải Âu lúc tuổi già, ông luôn cặm cụi bên máy để ghi chép những nghĩ suy, phát hiện của mình về loài chim.
***

Một hôm, Hải Âu theo đứa cháu nội đến một điểm dịch vụ Internet. Trong lúc thằng cháu đang say sưa chat, thì ông – với thói quen của một nhà khoa học chân chính – đưa mắt quan sát nhìn xung quanh. Chợt như phát hiện điều gì thú vị, ông khẽ reo lên. Ông đã thấy một cái màn hình trong điểm dịch vụ Internet chính là cái màn hình trong “bộ máy nghĩa địa” của ông lúc trước. Nó đã được “tút” lại mới hơn nhiều, nhưng ông vẫn nhận ra được nhờ ông đã từng đánh dấu trước khi mang máy đi nâng cấp.
Về nhà, chuyên gia điểu học Hải Âu hí hoáy ghi thêm vào sổ nghiên cứu: "Đúng như dự đoán, khi một đàn chim biến mất thì không phải nó chết đi mà nó chỉ thiên di từ nơi này đến nơi khác, linh kiện máy tính cũng vậy".
***
Một thời gian sau, Hải Âu lại có dịp theo đứa cháu ngoại vào phòng thực hành máy tính của một trung tâm tin học. Cũng với thói quen của một nhà khoa học chân chính, ông quan sát thật kỹ xung quanh. Và một lần nữa ông lại ồ lên khi thấy cái màn hình của mình - chú chim thân yêu của ông - đã “bay” từ điểm dịch vụ Internet đến phòng máy của trung tâm tin học. Trông nó tàn tạ hơn trước, nhưng ông vẫn nhận ra nhờ ký hiệu riêng của mình.
Chuyên gia điểu học Hải Âu ghi thêm vào sổ nghiên cứu: "Trong quá trình di trú của mình, linh kiện máy tính không chỉ “bay” đến một nơi ở mới, mà có thể là nhiều nơi".
***
Một thời gian sau nữa, máy tính của Hải Âu lại bị hư. Hư màn hình. Bọn con cháu thay cho ông một màn hình mới. Để tiết kiệm tiền, chúng mua một màn hình second-hand. Mặc dù là hàng second-hand, nhưng nơi bán bảo đảm rằng màn hình này còn mới đến 99%. Quả vậy, chiếc màn hình còn được bọc trong ny-lông mới tinh. Màn hình được pơ-luya láng cóong và thơm sực nức mùi sáp đánh bóng.
Vẫn với thói quen quan sát của nhà khoa học, chuyên gia Hải Âu ngắm nghía thật kỹ cái màn hình, và rồi ông reo lên như bắt được vàng: Đây chính là chiếc màn hình “thuở ban đầu” của ông. Một lần nữa ông lại nhận ra nó nhờ ký hiệu riêng của mình.
Nhà điểu học Hải Âu vội vã ghi vào sổ nghiên cứu phát hiện của mình: "Như loài chim di trú để tránh cái lạnh mùa đông rồi lại quay về chốn cũ, linh kiện máy tính cũng có thể bay đi biền biệt phương nào rồi lại bay về với ta!".
___
eChip số 288 - 2005

Tội nghiệp thằng nhỏ!

Cái máy tính cu Tí đang xài là do ba cho tiền mua.
Anh Hai là người cài đặt các chương trình trên máy cho cu Tí để vừa chơi, vừa học.
Má là người xem xét giờ nào, ngày nào cu Tí được ngồi với máy tính.
Như bao nhiêu thằng nhóc khác trên cõi đời này, cu Tí rất ghiền cái máy tính, nếu mà được ôm cái máy tính suốt ngày thì sướng biết bao. Thế nhưng cu Tí là một đứa bé ngoan, biết nghe lời người lớn. Nó biết, ba mua máy tính cho nó không phải để chơi game, mà còn để học. Má dặn nó là phải xài máy tính có giờ có giấc, không được ảnh hưởng đến việc học tập ở trường. Anh Hai kiểm soát các chương trình trên máy tính của nó để nó khỏi dính vô mấy chương trình bậy bạ. Tóm lại, cu Tí có được sự quản lý chặt chẽ của người lớn trong việc sử dụng máy tính.
***
Hôm nay là Chủ nhật. Ba má về thăm ông bà ngoại. Anh Hai đi chơi với bạn. Chỉ mình cu Tí ở nhà. Và điều quan trọng là cu Tí đã hoàn thành mọi bài tập trên lớp, tuần qua cu Tí đã được 3 điểm 10, cho nên nó hoàn toàn có đủ tiêu chuẩn để ngồi chơi với máy tính suốt cả buổi sáng, theo quy định của người lớn.

Sướng cho cu Tí, nó vừa ca hát líu lo vừa bật máy lên. Nhưng kìa, lạ chưa, game Sim City mà cu Tí vẫn yêu thích sao hôm nay lại không chạy được vậy kìa. Thôi chết, chắc là anh Hai đã chỉnh sửa cái gì mà quên chỉnh lại cho cu Tí rồi... Cu Tí hì hục mãi chẳng biết làm cách nào. Vô một số chương trình khác thì lại bị anh Hai đặt password, không chạy được.
Cả buổi trời trôi qua. Không có anh Hai ở đây để chỉnh máy cho cu Tí, để gõ password. Cu Tí ngồi buồn xo bên máy tính, không biết làm gì...
***
Hôm nay lại là Chủ nhật. Ba má ở nhà. Anh Hai cũng ở nhà. Cu Tí cũng đã làm xong mọi bài tập, và tuần qua cũng có đến 4 điểm 10. Vậy là cu Tí được ngồi với máy tính.
Khổ thay, hôm nay máy đã bị hư màn hình. Ba bảo: Chưa có tiền sửa, để đó, vài bữa tính!
Cu Tí chả có máy tính để chơi. Cu Tí lại ngồi buồn xo!
***
Và bây giờ lại là Chủ nhật. Hôm nay máy không hư. Anh Hai và ba má cùng ở nhà. Cu Tí đã làm xong bài tập. Tuần qua cu Tí có 5 điểm 10.
Cu Tí sung sướng bước đến máy tính để bật lên thì má kêu:
- Tí, hôm nay con không được đụng đến máy tính!
Cu Tí ngỡ ngàng:
- Sao vậy má, con làm bài xong rồi mà, con cũng có được 5 điểm 10 kia mà?
Má bảo:
- Nhưng mà con chỉ có 6 điểm bài kiểm tra môn Văn. Con bị phạt, không được chơi máy tính!
Cu Tí phân bua:
- Nhưng hôm trước má chỉ quy định là con phải có ít nhất 2 điểm 10 trong tuần thì sẽ cho con chơi mà, má đâu có quy định là phải mấy điểm môn Văn đâu. Vả lại, môn Văn con khó đạt điểm cao lắm má ơi.
Má ra lệnh:
- Chưa quy định thì... bây giờ quy định, con đừng có cãi! Còn môn Văn khó đạt điểm cao thì má không bắt con phải đạt 10 điểm, quy định là 7 điểm, 8 điểm hay 9 điểm thì má sẽ... suy nghĩ và thông báo sau!
Cu Tí lại buồn xo, ngồi than vãn một mình:
Ba, má, anh Hai là người lớn, biểu sao Tí nghe vậy, quy định thế nào Tí phải chấp hành thế ấy. Nhưng đã là quy định để quản lý Tí thì phải quản cho tốt, chứ cứ nay thế này mai thế kia thì Tí biết phải làm sao đây? Hu hu hu...
HẢI ÂU
eChip số 285 - 2005

Sức mạnh của thông tin

Bữa nay nghỉ học, bé Ti ngồi nhà mở máy tính lên chơi game.
Ủa, sao hôm nay chơi không được nhỉ? Windows vẫn chạy ngon lành, Word, Excel... vẫn không vấn đề gì. Chỉ có chơi game là không được. Lục đục chỉnh tới chỉnh lui vẫn không chơi được, bé Ti lò mò mở thùng máy ra coi thử. Đây rồi, chắc là cái card màn hình hư rồi, phải thay thôi.
Ba về. Bé Ti khóc đòi thay cái card màn hình mới. Ba hỏi: Card màn hình là cái gì? Bé phụng phịu giải thích, rồi ghi ra giấy hiệu và thông số của card màn hình, đòi ba phải mua ngay cho bé.
Tưởng gì, chuyện nhỏ mà! Ba bé Ti là sếp bự, vụ này giải quyết cái một. Ba bấm điện thoại, gọi giám đốc công ty máy tính ABC:
- A lô, chú Tư phải không, anh Ba đây! Có chuyện nhờ chú nè...
- Dạ, em nghe đây anh Ba. Có chuyện gì ạ?
- Chú kiếm gấp dùm anh một cái card màn hình hiệu X, thông số là như vậy, như vậy nghe.
- Ơ, anh Ba ơi loại đó bây giờ đâu còn sản xuất nữa, anh kiếm làm gì, em giới thiệu cho anh loại khác nghe?
- Chú này! Không được, anh đã bảo là phải đúng loại đó mà. Kiếm ngay cho anh. Công ty máy tính của chú sao mà tệ thế, có cái card màn hình mà kiếm cũng không ra, sau này làm sao mà anh dám giới thiệu khách hàng cho chú chứ?
- Dạ, dạ... Anh Ba bớt giận. Có ngay, có ngay. Em sẽ tìm cho anh bằng mọi giá!

Ba bé Ti cằn nhằn, bấm tiếp gọi chú Năm, chú Bảy, giám đốc các công ty máy tính khác, "nhờ" tìm cho được cái card màn hình đó cho con cưng của mình.
Chú Tư điện gấp cho các nhà cung cấp hỏi thăm xem loại card màn hình đó còn không. Nhà cung cấp A hỏi nhà cung cấp B, nhà cung cấp B hỏi nhà cung cấp C. Chẳng ai còn hàng cả.
Chú Năm, chú Bảy cũng làm tương tự như vậy.
Thế là cái tin có ai đó đang cần card màn hình X được tung ra cuồn cuộn. Có lẽ là nhiều người cần lắm, số lượng lớn lắm, vì ở đâu cũng nghe được thông tin ấy cả.
Nhà cung cấp A điện gấp cho nhân viên kinh doanh của mình đang ở Singapore, bảo ra ngay chợ trời kiếm mua loại hàng ấy. Nhà cung cấp B cũng điện ngay cho chuyên viên của mình đang ở Hong Kong... Nhà cung cấp C...
....................
Ba đi làm rồi, Bé Ti ngồi tiu nghỉu ở nhà thì anh Hai của bé về.
Bé lại nhõng nhẽo với anh Hai. Anh Hai mở máy lên coi, rồi nói: "Cưng xóa mất cái driver card màn hình rồi, làm sao nó chạy được. Để anh cài lại cho. Chuyện nhỏ mà!".
Lát sau, bé Ti đã có thể chơi game vui vẻ. Card màn hình không hư, chỉ trục trặc ở cái driver thôi. Bây giờ anh Hai đã cài lại xong rồi.
....................
Cho đến lúc này, tình hình chợ trời linh kiện máy tính ở Singapore, Hong Kong, Đài Bắc vẫn đang nhốn nháo lên vì có một số người Việt Nam lùng sục tìm mua cho bằng được card màn hình X... có từ đời cố hỉ nào đó!

___
eChip số 282 - 2005

Gánh hàng rong

Có những lúc bạn có thừa tiền để vào những nhà hàng sang trọng, hoặc những quán ăn sân vườn thơ mộng, nhưng gánh bún riêu ở vỉa hè mới làm bạn khoái khẩu, hoặc một tô cháo lòng xì xụp húp bên vệ đường sẽ thật là “sướng”. Ngon, rẻ, lại thật là phù hợp với hoàn cảnh của bạn lúc ấy (đang mệt, ngồi phệt xuống mà chén ngay thay vì phải trịnh trọng vào nhà hàng, lật qua lật lại cái thực đơn để chọn món, gọi món, rồi ngồi rờ râu chờ phục vụ...).
Tôi cũng vậy. Hôm nọ, cái laptop second hand của tôi bỗng giở chứng... sổ mũi. Xách máy tới các trung tâm sửa chữa, bệnh viện máy tính lịch sự, sang trọng, tôi được tiếp đón rất đàng hoàng, niềm nở. Nhưng nơi nào cũng trịnh trọng lập cho tôi một biên bản nhận máy, kèm theo một phiếu hẹn năm bảy ngày sau trở lại để nhận kết quả. Thiệt khổ, công việc thì gấp, nhưng đành chờ chứ biết phải làm sao?
Đến hẹn, tôi quay lại. Nhân viên kỹ thuật nhiệt tình thông báo cho tôi biết máy laptop của tôi bị hư cái linh kiện gì đó, muốn thay thế thì xác nhận đồng ý với họ, họ sẽ đặt hàng ở nước ngoài, khoảng 2 tuần sau sẽ có hàng, nhưng giá hơi cao! Trời, chi phí sửa chữa gần bằng nửa giá cái laptop, đã vậy lại phải chờ cả nửa tháng. Tôi không nỡ lòng nào... đồng ý. Nhân viên kỹ thuật gợi ý cho tôi rất... thiện chí: Hay là anh bỏ quách cái máy này đi, mua máy mới xài cho sướng?

Tôi xách máy về, ca bài "ôi ta buồn ta đi lang thang, bởi vì đâu...?". Bỗng sực nhớ tới anh bạn làm dịch vụ sửa chữa tại nhà, tôi bèn mò tới.
Nhà - và cũng là điểm dịch vụ sửa chữa của anh ta - nằm trong hẻm, hơi khó tìm. Khác với những trung tâm sửa chữa quy mô, sàn nhà gạch men bóng lộn, bảng đèn rực rỡ, nhân viên mặc blouse trắng như bác sĩ, căn phòng chưa tới 15 mét vuông của anh ta ngổn ngang xác máy, chẳng biết cái sàn nhà ra sao, vì đồ đạc lểnh nghểnh chất đầy phòng. Tôi lò dò tìm được một cái ghế đẩu, ngồi “khai bệnh” với anh ta.
Nhìn bàn làm việc lung tung phụ tùng, linh kiện máy của anh ta, tôi chẳng biết đặt cái máy laptop của mình vào đâu. Sau khi nghe tôi khai bệnh xong, anh ta cười xòa phán một câu: “Chuyện nhỏ!”, rồi xua xua tay để dọn một chỗ trống trên bàn cho tôi đặt “bệnh nhân” lên.
Sau nửa tiếng hì hục thử tới thử lui và lôi trong đống tả pí lù các phụ tùng để đầy nhà của anh ta một thứ linh kiện gì đó (thề có đất trời chứng giám, nếu không phải là chính anh ta, chắc không có thánh thần nào có thể tìm ra một linh kiện cần thiết trong cái đống "xà bần" ngổn ngang ấy), anh ta lắp nó vào máy của tôi. Vậy là xong! Máy lại hoạt động bình thường! Tôi chỉ phải trả cho anh ta một chi phí không đáng vào đâu, giống như ta đi ăn cháo lòng so với đi ăn nhà hàng vậy!
Ở TP.HCM, có một quán ăn nổi tiếng. Chủ quán đã cất công đi tìm những bà Tư, cô Tám bán hàng rong ngon nổi tiếng, đưa về quán của mình, tạo nên một nét đặc biệt. Khách đến đây thật đông, vì vừa được ăn ngon, vừa đỡ phải mất công đi tìm các gánh hàng rong. Bà Tư, cô Tám đỡ phải bôn ba hang cùng ngõ hẻm. Chủ quán vui vẻ vì thu được tiền. Nếu trong lĩnh vực dịch vụ sửa chữa làm được điều này, có lẽ cũng là một ý kiến hay!
Tuy nhiên, nói vậy mà không phải vậy. Như anh bạn tôi, đã từng làm chuyên viên kỹ thuật cho các công ty lớn, cũng đã từng mở doanh nghiệp riêng cho mình, nhưng cuối cùng cũng quay về với “gánh hàng rong” như đã kể ở trên. Bởi vì cái tạng người anh ta nó như thế, cái phong cách anh ta nó như thế - không làm việc ở các đơn vị quy mô, bài bản được.
Thôi thì cũng hay, điều này tạo nên sự đa dạng của dịch vụ sửa chữa. Ai muốn ăn nhà hàng, quán sân vườn thì ăn, ai muốn bún riêu, cháo lòng ở gánh hàng rong thì cứ ghé. Miễn là cầu mong cho chúng cùng có thể tồn tại song hành bên nhau. Thêm lựa chọn, giảm độc quyền, tăng cạnh tranh.
___eChip 279 - 2005

Cô bé bán diêm

Đêm ấy trời thật lạnh. Đã mấy ngày bão liên miên.
Cô bé tay ôm bao giấy đầy những hộp diêm, vừa đi vừa cất giọng rao mời. Lạnh thế mà bé phải lê đôi chân trần trên hè phố. Trời lạnh như cắt. Hai bàn chân của bé sưng tím cả lên. Bé cố lê từng bước sát dưới mái hiên cho đỡ lạnh, thỉnh thoảng đôi mắt ngây thơ ngước nhìn đám đông hờ hững qua lại, nửa van xin, nửa ngại ngùng. Không hiểu sao bé chỉ bán có một ngàn đồng một hộp diêm mà không ai thèm hỏi đến.
Càng về đêm, trời càng lạnh. Bé bán diêm thấy người mệt lả. Đôi bàn chân bây giờ tê cứng, không còn chút cảm giác. Bé bắt đầu dán mắt vào những ngôi nhà hai bên đường. Nhà nào cũng vui vẻ, nhộn nhịp. Bên ngoài dán đầy những poster sặc sỡ. Kìa là Võ lâm truyền kỳ, kìa là MU Xứng danh anh hùng...
Bóng tối, cơn lạnh lẫn cơn đói như phủ lên, như quấn vào hình hài nhỏ bé ốm yếu. Bé vào núp bên vỉa hè giữa hai dẫy nhà cao để tránh cơn gió quái ác và tìm chút hơi ấm trong đêm. Ngồi nghỉ một lát, chợt nhớ ra bao diêm, bé lấy ra một cây, quẹt lên để sưởi cho mấy ngón tay bớt cóng.

Cây diêm cháy bùng lên thật sáng. Cô bé bỗng nhiên bước vào cõi giang hồ của Võ lâm truyền kỳ. Cô bé biến thành một nữ hiệp của phái Nga Mi, đang trên bước đường rèn luyện để luyện Nga Mi kiếm pháp và Nga Mi chưởng pháp. Hỡi ôi, chưa kịp thu phục được hổ chúa để học Từ hàng phổ độ thì que diêm đã phụt tắt.
Cô bé quẹt lên một cây diêm thứ hai. Khi cây diêm cháy bùng lên, cô bé tiếp tục thấy mình là nữ hiệp Nga Mi. Giờ đây nữ hiệp đang hành tẩu giang hồ, và chao ôi, nàng vừa gặp một hiệp khách anh hùng mang tên Trương Vô Kỵ. Chưa kịp làm quen cùng Vô Kỵ thì que diêm lại phụt tắt.
Cô bé trở lại với bóng tối dầy đặc, với cái lạnh bây giờ càng khủng khiếp hơn. Bé sợ quá, sợ lạnh, sợ tối, vội vàng lấy bao giấy đổ diêm ra hết, rồi cứ quẹt lên từng cây một, hết cây này đến cây khác.
Cứ thế, mỗi que diêm cháy lên lại đưa cô bé đến thế giới của Võ lâm truyền kỳ. Cô bé đã lên từ level 10 đến 20, 50 rồi 70, 80... Cô đã trải qua những cuộc chiến sinh tử. Cô đã có người yêu cùng hành hiệp trong chốn giang hồ. Và cô sắp được bình chọn thành một trong thập đại mỹ nhân.
Trong ánh sáng của mỗi cây diêm, cô bé thấy mình được sống trong một thế giới khác, được gặp và quen những người thân cũng như kẻ thù khác. Có hận thù, có yêu thương, có thành công, có thất vọng... Mỗi lần que diêm tắt, thế giới ấy tan biến, bé hoảng sợ, vội vàng quẹt lên một que khác, thế giới ảo lại hiện ra. Cứ như thế, tay bé cứ say sưa quẹt hết mớ diêm này đến mớ diêm khác. Rồi như người điên, bé lấy que diêm châm vào cả hộp diêm.
Ánh lửa bùng lên, thế giới ảo hiện ra mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô bé cũng cảm thấy mình bùng cháy hẳn lên. Rồi tắt lịm. Cô gục xuống. Bóng đêm bây giờ hoàn toàn chế ngự.
Sáng hôm sau, những người trong phố tìm thấy em bé đáng thương nằm gục bên cạnh một điểm dịch vụ game online. Trong người cô bé không còn một xu, xung quanh cô là đống que diêm đã cháy văng vãi tung tóe.
Người ta đưa cô bé vào bệnh viện cấp cứu. Bác sĩ chẩn đoán rằng cô bị đột quỵ do kiệt sức...
HẢI ÂU
(Phóng tác theo truyện của Andersen)
eChip số 276 - 2005

Quyền ... nói không hết sự thật

Thư của một sinh viên gửi Hai Ẩu.
Anh Hai Ẩu kính mến,
Em là một sinh viên. Từ lâu em ao ước có được một cái laptop để phục vụ việc học tập; nhưng mua máy mới thì giá quá cao, mua máy second hand thì trong lòng vô cùng hồi hộp.
Bỗng đâu có tin vui trên trời rơi xuống, công ty nọ tung ra thị trường loại máy laptop mới tinh, chất lượng xịn với giá chỉ có xém ( ) 700 đô (báo e-CHÍP cũng có đưa tin này!). Em mừng quá, liền xin tiền ba má để mua. Ba má em thương con lắm, đưa hết cho em số tiền chắt bóp dành dụm bao năm nay, còn phải bán bớt đồ đạc trong nhà nữa mới xém đủ số tiền cho em mua máy.
Quá si mê cái laptop, em quyết tâm nhịn ăn xôi, nhịn mì gói cả tháng trời để bù thêm cho đủ tiền. Cuối cùng thì cũng đến lúc em hân hoan ôm tiền đến nơi mấy anh giới thiệu để mua máy.
Phũ phàng thay, khi em đến nơi, họ tỉnh bơ nói rằng cái loại xém 700 đô đó hết rồi, chỉ còn loại xém 1.000 đô thôi, em nên mua loại ấy mới là xứng tầm thời đại. Hu hu, nếu mà em có xứng tiền thì em đã xứng tầm thời đại lâu rồi chứ đâu phải đợi. Bây giờ kiếm đâu ra thêm 300 đô nữa để mà mua cái máy xém 1.000 đô đây? Em phải nhịn ăn xôi bao lâu nữa đây hả anh Hai? Mà phải nói, nếu em có xém đủ 1.000 đô thì em đã có thể đi nhiều nơi để chọn nhiều kiểu máy khác nhau, chứ nhất thiết gì phải đến nơi mà mấy anh nêu trên báo?

Em năn nỉ ỉ ôi mãi mà họ chẳng có máy để bán. Họ chỉ tặng cho em một món quà xinh xinh. Anh Hai có biết là cái gì hông? Đó là... mấy tờ quảng cáo cái máy xém 700 đô của họ! Em tranh thủ vận may bằng cách nhìn vào địa chỉ các đại lý của họ có in trong đó, quyết đi đến các đại lý để mua. (Anh Hai biết không, nhìn vô tờ quảng cáo là thấy phấn khởi liền hè, vì thấy đại lý khắp nơi trong cả nước, hàng hóa vô cùng dồi dào phong phú!).
Khổ thân em vác bao tiền đi bộ, đi xe buýt khắp nơi để tìm mua cái máy xém 700 đô ấy. Nhưng anh Hai ơi, "tìm em như thể tìm chim, chim bay bể Bắc anh tìm bể Đông". Chẳng nơi nào có cái máy ấy cả, chỗ nào cũng giới thiệu với em mấy cái máy xém .1000 đô, xém 1.500 đô và dụ em bỏ thêm một chút tiền để mua máy xịn. Trời, một chút ấy bộ dễ kiếm lắm hay sao?
Bây giờ em vác tiền về nhà trọ, đang lo ngay ngáy bị trộm. Em hận lắm. Hận mấy anh bên báo e-CHÍP, chuyện gì có thì đăng báo, không có thì thôi. Mấy anh đăng tin làm em mừng húm để rồi tan nát cõi lòng.
-----------------------------------------
Thư trả lời của Hai Ẩu
Chú em thân mến,
Thôi bớt giận chú em. Anh đã nói rồi, chắc tại em không đọc đó thôi. Rằng giá rẻ cũng có nhiều kiểu giá rẻ. Em cũng nên biết thêm điều này nữa, người ta nói rằng: Quảng cáo không được quyền nói sai, nhưng được quyền nói không hết sự thật. Về cái laptop giá xém 700 đô đó là có thật – có nghĩa là họ quảng cáo không sai, chỉ có điều sự thật chưa nói hết là số máy này có số lượng rất hạn chế em ạ.
Mục đích của đợt giới thiệu sản phẩm giá thấp là tạo sự chú ý của khách hàng đến sản phẩm và thương hiệu của họ, rồi chuyện gì đó sẽ tính sau. Sự thật là em đã đến, đã quan tâm. Chuyện còn lại là sau khi em đã tiếp xúc với thương hiệu ấy rồi thì em nhớ đến họ, còn việc em thích thú hay em căm hận là... quyền của em!
Cảm ơn em đã gửi thư này đến e-CHÍP để các anh có thêm kinh nghiệm. Bây giờ, em hãy trích một ít trong số tiền xém 700 đô ra để làm một chầu hủ tiếu, bù lại những ngày nhịn ăn xôi đi.
Chúc em mạnh giỏi.
___eChip số 270 - 2005

Ghi lấy dáng hình ai...

Lại là Ba Trợn đến thăm Hai Ẩu. Nó đi cùng một người bạn và hớn hở khoe với Hai Ẩu:
- Em mới sắm cái máy ảnh kỹ thuật số nè anh Hai. Hê hê, em tới chụp anh Hai mấy kiểu hình để gọi là “khoe của” và thử máy đây!
Hai Ẩu là người ham chuộng kỹ thuật và cũng khoái được... chụp hình nên chẳng ngần ngại chần chờ gì mà không làm kiểu cho thằng em nó bấm vài phát.
Ba Trợn hân hoan quàng vai Hai Ẩu rồi ra hiệu cho người bạn cùng đi bấm liên tục mấy cái. Rồi nó lại đè Hai Ẩu ngồi xuống ghế, trịnh trọng ngồi đối diện, cho người bạn bấm tiếp một tràng nữa. Chưa chịu thôi, Ba Trợn bước ra sau lưng Hai Ẩu, đặt tay lên vai ra chiều thân thiết để chụp tiếp chục kiểu nữa.
Ba Trợn hí hửng bật máy sang chế độ View cho Hai Ẩu xem lại mấy chục tấm ảnh đã chụp. Kể cũng đẹp thiệt, Hai Ẩu vừa coi, vừa khen thầm: “Mình cũng còn đẹp trai lắm đấy chứ!”. Đang sướng, bỗng nhiên Hai Ẩu linh cảm thấy một điều không hay, Hai Ẩu run giọng hỏi Ba Trợn: “Chú mày... chú mày không đưa hình anh lên mấy trang web sex đấy chứ?”.
Ba Trợn cười hì hì: Trời, anh Hai lo xa quá. Nãy giờ anh Hai vẫn đang... mặc đồ mà, chứ đâu có ở tr... đâu? Mấy hình này làm sao đưa lên web sex được?

Hai Ẩu vẫn chưa yên tâm: Ai biết đâu được các chú ghép cái đầu của anh với cái “khúc dưới khêu gợi” của ai đó rồi đưa lên mạng thì sao?
Ba Trợn khẳng định: Em thề với anh Hai là không làm chuyện đó. Anh đừng lo!
Vẫn có một linh cảm không hay, Hai Ẩu gặng hỏi: Chú mày nói thiệt đi, chú mày chụp ảnh anh để làm cái trò gì? Thiếu cha gì phong cảnh, người ngợm để chú mày “thử máy”, mắc gì phải tới đây chụp anh mới được?
Ba Trợn cười giả lả: Anh Hai đã hỏi thì em cũng chẳng giấu gì. Em chụp sẵn để đó, mai mốt anh Hai nổi tiếng hay có vai vế gì đó, em sẽ khoe với các đối tác làm ăn của mình mấy tấm hình này. Em bảo rằng em thân với ông Hai Ẩu lắm, biết đâu nhờ đó mà em làm ăn được nhiều mối lớn!
Ba Trợn nói tiếp: Sẵn đây em nhờ anh Hai chút chuyện. Anh Hai quen với mấy anh PHP, LH... ở báo e-CHÍP, anh chịu khó dụ mấy ổng cho em chụp hình chung, biết đâu sau này hữu dụng?
Hai Ẩu suýt khóc thét lên. Trứng đã giao cho ác, biết phải làm sao?
Kể lại chuyện này, Hai Ẩu xin khẩn thiết và long trọng bố cáo với bà con cô bác 2 điều:
1. Hai Ẩu vốn tên là... ẩu, vì vậy hoàn toàn không có chút uy tín gì để bà con phải tin tưởng mà “chọn mặt gửi vàng”.
2. Những hình do Ba Trợn chụp chung với Hai Ẩu chỉ là hình sinh hoạt bình thường, xin đừng tin vào đó mà cho rằng Hai Ẩu và Ba Trợn có mối quan hệ mật thiết với nhau. Chuyện ai làm nấy chịu, người kia chẳng có liên quan!
Xin trân trọng kính báo.
___eChip số 267 - 2005

Trúng giải!

Bữa nay chú em Ba Trợn lại đến thăm Hai Ẩu. Lần này nó không mặt mày bí xị nữa mà rất vui tươi hớn hở. Ba Trợn rủ Hai Ẩu đi ăn khao!
  • Đi làm một chầu với em anh Hai ơi. Em vừa trúng giải nhất một cuộc thi! 
Hai Ẩu reo lên: 
  • Wow! Chú mày vừa tham gia “ghêm sô” à? Hồi nào, sao không báo cho anh em biết để mở TV lên coi? 
  • Hổng phải vậy. Mặt mũi ba trợn như em vầy là đã bị loại từ vòng... gởi xe rồi. Khi phỏng vấn họ dạt em ra ngay, sợ đưa lên TV sẽ bị cháy màn hình. Với lại, đoạt giải ghêm sô “chua” lắm, không đơn giản đâu! 
  • À, thế ra chú mày dự thi trả lời câu hỏi bằng cách nhắn tin qua số Một chín lung tung gì đó phải không? 
  • Cũng hổng phải! Nhắn tin kiểu đó cũng giống như mua vé số, vì dự đoán số người tham gia đâu có dễ. Đã vậy còn tốn tiền tin nhắn nữa – dù rằng mỗi tin nhắn chỉ mấy trăm đồng nhưng... tiền nào cũng là tiền chứ! Em dự thi cái vụ này vừa không tốn xu nào, lại còn được khen nữa! 
  • Vậy chứ chú mày dự thi cái trò gì mà hay thế? Hai Ẩu bắt đầu tò mò. 
Ba Trợn đắc ý kể: Cơ quan em thường xuyên tổ chức các cuộc thi tìm hiểu về nhiều chuyện hay lắm. Này nhé, đến ngày 26 tháng 3 thì có cuộc thi tìm hiểu về Đoàn Thanh niên, ngày 28 tháng 7 là tìm hiểu về công nhân lao động (kỷ niệm ngày thành lập Công đoàn), hoặc sắp tới ngày 4 tháng 10 là ngày Phòng cháy chữa cháy thì sẽ tìm hiểu về phòng cháy chữa cháy... 
  • Nhưng mà thi làm sao, và... làm sao thi? 
  • Dễ ẹc! Mỗi đợt vậy đều có câu hỏi và có sẵn bài mẫu để làm, thường là bài mẫu được đưa lên mạng Internet. Tụi em chỉ việc lên mạng, copy rồi in ra, điền tên mình vô, ký tên cái rẹt rồi a lê hấp, gởi đi. Vậy là xong! 
  • Anh cũng chưa hiểu như vậy làm sao xác định được người đoạt giải? Hai Ẩu thắc mắc. 
Ba Trợn lên giọng giải thích: Trời, đã gọi là thi thì phải có người đoạt giải chớ. Nếu không đoạt giải cá nhân thì kiếm cái giải đồng đội: đơn vị có nhiều người tham gia dự thi nhất... Chỉ cần mình in ra nhiều nhiều bản, đưa cho nhiều nhiều người ký tên, nộp bài dự thi là ẵm giải đồng đội ngay. Về phía ban tổ chức cuộc thi, họ sẽ hãnh diện tuyên bố: Cuộc thi đã thu hút được sự tham gia của đông đảo CB-CNV, với số luợng bài dự thi lên đến 999... bài. 
Hai Ẩu phản đối: Vậy mà chú mày nói là không tốn kém. Anh thấy tốn tiền giấy mực nè, tốn thời giờ làm việc nè... mà thực ra, làm như vậy thì người dự thi đâu có tìm hiểu cái gì! 
Ba Trợn cãi lại: Tốn gì mà tốn? Giấy của cơ quan, mực của cơ quan, máy tính của cơ quan, đến thời gian cũng là giờ hành chính của cơ quan tuốt. Có cái gì của em đâu mà sợ tốn chớ? Trong giờ hành chính thay vì làm việc cơ quan, em lúi húi làm bài thi còn được... khen là tích cực tìm hiểu nữa đó. 
Hai Ẩu: Thôi, anh chịu. Vậy chứ chú vừa đoạt giải cuộc thi gì vậy? 
Ba Trợn bỗng ngẩn người ra, ngơ ngác: 
  • Ờ héng. Em đoạt cái giải gì em cũng chẳng biết, chẳng nhớ nữa. Em chỉ nhớ là mình đã copy – paste – print và rồi lại copy – paste – print. Cảm ơn máy tính, cảm ơn công nghệ thông tin đã giúp em làm bài thi thiệt lẹ! 
___
eChip số 264 - 2005 

Chat vượt thời gian

Hồi xưa, ông nội tui không thể nào tưởng tượng được rằng có một ngày thằng cháu nội của ông có thể ngồi một chỗ mà tán gẫu với vô số bạn phương xa, cách nó có khi đến hàng chục ngàn cây số. Chẳng cần phải là Siêu nhân hay Đại thánh như Tôn Ngộ Không, bất kỳ con người bình thường nào cũng có thể làm được chuyện ngoài sức tưởng tượng ấy. Đâu phải chỉ đọc được lời nhắn của nhau, mà còn nghe tiếng, thấy mặt nhau. Chỉ cần gọi một chương trình chat lên!
Bây giờ, tui cũng không thể tưởng tượng nổi một chuyện xảy ra vào năm 2060.
Chuyện là như vầy:
Nếu những năm cuối thế kỷ 20, đầu thế kỷ 21, với sự phát triển vượt bậc của Internet, chúng ta vô cùng hào hứng với các cuộc trò chuyện vượt không gian thì vào giữa thế kỷ 21, không những ta có thể chat vượt không gian mà còn có thể chat vượt thời gian nữa!
Để tui diễn tả kỹ hơn cho các bạn dễ hiểu. Bạn có thể gọi chương trình chat lên, tạo một chat room để xác định không gian - là nước Pháp chẳng hạn; tạo một chat period để xác định thời gian - là năm 1800 chẳng hạn, thế là có thể bạn có cơ may chat với...Napoleon. Còn nếu xác định không gian là nước Tàu, thời gian là năm 220 trước Công nguyên, bạn sẽ tha hồ mà chat với... Tần Thủy Hoàng!

Các nhà sử học rất tâm đắc với phát minh này. Nhờ nó, các vị có thể giải đáp các nghi vấn lịch sử. Thông qua việc trò chuyện với những cư dân cổ, các vị có thể hiểu được sinh hoạt, tập tính của từng thời đại.
Các nhà tâm lý cũng rất ưa chuộng vụ này. Nhờ đó, các vị có thể theo dõi diễn biến tâm sinh lý của từng hạng người theo thời gian...
Như các bạn đã biết, hiện nay chat là một thứ công cụ, một phương tiện hết sức bình dân mà nhà nhà người người, già trẻ lớn bé, sang hèn giàu nghèo đều có thể sử dụng mọi lúc mọi nơi. Năm 2060 chat vượt thời gian cũng phổ biến như thế, ai cũng biết xài!
Một thí dụ lãng mạn, bạn có thể chat với người yêu của mình. Không, không phải chat với cô ấy như hiện giờ bạn vẫn thực hiện đâu, mà là chat với người yêu của bạn vào lúc cô ấy mới... 5 tuổi, còn tắm mưa kia! Hoặc là chat với cô ta lúc đã thành... bà già 60!
Thú vị hơn nữa, bạn có thể chat với... chính mình. Bạn, chàng trai 25 tuổi hôm nay sẽ tán gẫu với bạn, thằng nhóc 10 tuổi của 15 năm trước. Còn nếu tò mò về tương lai, hãy chat thử với bạn, ông già 75 tuổi của 50 năm sau (nếu "nó" còn sống). Bằng cách đó, bạn có thể kiểm nhận những đổi thay trong suy nghĩ, tâm hồn của mình (và người khác) qua thời gian.
Nếu Internet của thế kỷ 20 kéo con người ta đến gần hơn, thu hẹp các khoảng cách thì Internet của giữa thế kỷ 21 kéo dài thời gian cuộc sống của con người đến gần với vô biên. Cuộc sống gần như bất tận...
Bạn không tin? Bạn bảo rằng tui đang viết chuyện viễn tưởng?
Thú thật với các bạn rằng tui cũng không tin, nhưng xin thề rằng tất cả chuyện này tui không bịa ra tí nào cả. Tui chỉ ghi lại nội dung một cuộc chat của thằng cháu nội tui mới chat về từ năm 2060 vào tối hôm qua. Để làm bằng chứng, tui có lưu lại toàn bộ nội dung chat trên máy tính. Không tin xin mời các bạn đến, tui cho xem! Cuộc chat được bắt đầu bằng câu:
- Ông nội không thể tưởng tượng được đâu...
___eChip số 261 - 2005

Thư ngỏ gửi "thượng đế"

Hai Ẩu vừa nhận được thư của ông Nguyễn Văn Tèo, một doanh nhân trong ngành máy tính. Thể theo nguyện vọng của ông, Hai Ẩu xin được đăng toàn văn bức thư để bạn đọc có ý kiến.
Kính gửi:    Quý Ban biên tập Tạp chí e-CHÍP,
                  Quý anh Hai Ẩu,
                  Quý "thượng đế" kính mến,
Tôi hết sức mạo muội gửi thư này đến quý vị, mong bày tỏ nỗi lòng mình.
Tôi là một nhà kinh doanh máy tính. Số là, qua quý báo, quý anh Hai Ẩu, tôi thấy các thượng đế thân yêu luôn được đề cao, còn những người kinh doanh như chúng tôi thường bị vẽ ra như một bọn... lừa đảo, thất hứa, gian manh. Ôi, trời cao đất dày có thấu chăng nỗi lòng của chúng tôi! Thượng đế khách hàng là chén cơm manh áo của chúng tôi. Không có các ngài thì chúng tôi không có cháo để mà húp, không có cái quần xà-lỏn để mà mặc, chúng tôi không hết lòng chiều các ngài thì thôi chứ nào dám đối xử tệ với các ngài mà quý báo nỡ vu oan giá họa cho chúng tôi như thế.

Kính thưa quý báo,
Tình ngay mà nói, trong giới kinh doanh chúng tôi cũng có người đàng hoàng lương thiện, có kẻ ranh ma gian xảo – nhưng ngay trong khách hàng cũng có người cực kỳ dễ thương, có người... thương hổng nổi. Sao quý báo không nêu lên cho thiên hạ biết để thông cảm cho chúng tôi, mà lại cứ nhè chúng tôi ra mà "nện" vậy?
Tôi xin nêu lên vài dẫn chứng.
Quý vị nói chúng tôi bán mắc. Nhưng có ai biết đâu rằng ngài “thượng đế” trực tiếp đi mua cứ nằng nặc đòi chúng tôi nâng giá lên để ngài được hưởng cái khoản chênh lệch đáng yêu ấy, chứ chúng tôi có được lời lãi thêm gì đâu. Không nâng giá lên cho các ngài thì các ngài một đi không trở lại, còn nâng lên thì chúng tôi bị tứ bề thọ địch. Thứ nhất là bị mang tiếng bán mắc. Thứ hai là lỡ có chuyện gì xảy ra thì các ngài ấy khai với thanh tra là “không biết, không thấy”, cuối cùng chỉ có chúng tôi là lãnh đủ tội trạng. Thứ ba là bán giá cao như vậy thì không biết lấy đâu ra hóa đơn đầu vào cho hợp lý, hóa ra là lãi nhiều (ảo), mà lãi nhiều thì phải đóng thuế thu nhập doanh nghiệp nhiều, hic, tiền đâu mà đóng vì đã chi hoa hồng hết rồi. Thứ tư là... nhức đầu.
Quý vị nói chúng tôi bảo hành không chu đáo. Quý vị có biết đâu trong số quý vị có những người thuộc hàng cao thủ thượng thừa. Linh kiện mua xong, xài đã đời, cảm thấy không khoái nữa mà thấy hàng vẫn còn trong thời gian bảo hành thì bèn dùng những tuyệt chiêu làm cho nó hư mắt trần không thấy được, rồi đem đến chúng tôi ép phải bảo hành, đổi lấy hàng mới tinh. Chúng tôi là người trần mắt thịt, không thể bắt bẻ được gì, đành ngậm ngùi bảo hành, chịu lỗ. Có khi gặp mùa mưa như bây giờ, sét đánh đùng đùng làm đủ thứ linh kiện bị hư. Trời ơi, trời đánh thì xin tha cho con, đừng bắt con phải bảo hành. Vậy mà các ngài cũng mang đến đòi bảo hành, nếu không sẽ... cắn lưỡi tự tử, làm chúng tôi phải rụng rời tay chân cắn răng đổi hàng mới.
Bây giờ nói qua chuyện làm thương hiệu. Quý vị cũng biết nhược điểm của mấy cha làm thương hiệu như chúng tôi là rất lo thương hiệu bị tổn thương. Biết thế, cho nên mới có chuyện này xảy ra, tôi xin kể hầu quý vị:
Có một thượng đế khả kính, mua máy tính của chúng tôi cách đây đã tròn 5 năm. Bữa nay ngài buồn tình thấy máy của mình chạy sao chậm quá so với máy đời mới của thiên hạ. Ngài bèn vác máy tới chúng tôi đòi làm cho nó chạy nhanh hơn. Hic, đã 5 năm, qua bao nhiêu đời máy rồi, nâng cấp làm sao được ngoài chuyện đề nghị ngài mua máy mới? Thế là ngài đùng đùng nổi giận la hét om sòm giữa bàn dân thiên hạ làm chúng tôi... quê một cục. Ngài còn đòi đưa lên báo cho chúng mày biết mặt (nói quý báo đừng tự ái, mỗi lần bị hăm đưa lên báo là chúng tôi đổ mồ hôi hột!). Cuối cùng ngài đề nghị chúng tôi mua lại cái máy cũ ấy để chứng tỏ “tinh thần trách nhiệm”. Ôi, nếu khách hàng nào xài máy tính 5 năm xong cũng đến bắt chúng tôi mua lại thì chúng tôi trở thành một cửa hàng lạc-xoong mất. Thế là ngài dõng dạc tuyên bố: Được, chúng mày không mua lại, tớ đây cũng cóc mang về, tớ sẽ ra đứng giữa đường ôm máy ném xuống đất và hét lên “Thương hiệu XYZ là cái đồ bỏ như thế này đấy bà con ơi!”...
Kính thưa quý báo, quý anh Hai Ẩu, quý thượng đế,
Thư bất tận ngôn. Chúng tôi vẫn luôn coi thượng đế là những người có quyền năng tuyệt đối và nguyện phục vụ hết lòng. Chúng tôi viết thư này nhằm chia sẻ chút nỗi lòng cùng quý vị và cùng các đồng nghiệp gần xa. Mong quý vị hiểu và thông cảm cho. Mong nhận được ý kiến của quý vị.
Kính thư,
Nguyễn Văn Tèo
Giám đốc Công ty Máy tính XYZ
___eChip số 255 - 2005

Que sera sera

Kính gửi chú Hai Ẩu,
Cháu là Dương Lễ, cháu rất hân hạnh và trân trọng báo với chú một tin vui: Cháu đã thi đậu vào khoa CNTT trường Đại học Bách khoa TP.HCM!
Cháu chỉ được 25 điểm rưỡi thôi, vừa đủ để khỏi “đậu cành me”. Bi nhiêu đó thôi đủ để cho cháu và ba mẹ phơi phới cõi lòng như vừa lên thiên thai; cho bõ những năm học như trâu cày và những ngày chờ kết quả thi dài như mấy thế kỷ. Chú biết không, mấy ngày qua hết trường này đến trường kia công bố kết quả thi với điểm cao vời vợi, khiến trái tim cháu vô vàn thổn thức, lộn qua lộn lại như cục bột đang bị nhồi để làm bánh!
Hai đứa bạn thân của cháu không được may mắn như cháu. Điểm thi của tụi nó thấp đến nỗi nguyện vọng 2, nguyện vọng 3 cũng đi đời – thậm chí nếu có nguyện vọng 4, nguyện vọng 5 e cũng phải nói lời từ biệt. Cháu vội tìm đến chúng để nói lời an ủi, động viên tinh thần. Thua keo này ta bày keo khác, sau cơn mưa trời lại sáng, chớ nản lòng chiến sĩ...
Lưu Bình là thằng bạn cháu, rất vui khi cháu đến thăm và an ủi. Châu Long, nhỏ bạn gái của cháu, cũng vậy. Hai đứa nó tỉnh táo hẳn lên chứ không bi lụy chán đời như cháu lo ngại.

Bình quyết định sang năm không thi nữa. Nó cũng không đi học trung cấp, không học công nhân, không kiếm việc làm. Cháu sợ quá, hết lời khuyên nó hãy kiên gan bền chí hướng đến tương lai, hãy cố công dùi mài kinh sử, đừng để phí hoài tuổi thanh xuân. Bình cười mà rằng: “Mày cứ yên tâm. Tao đâu có phí thời trai trẻ đâu mà. Tao sẽ làm ca sĩ. Mày biết không? Tha hồ nổi tiếng và nhiều tiền đó mày.”
Châu Long cũng mỉm cười: “Bạn đừng lo, tui cũng không đi học đi thi nữa đâu. Tui sẽ đi làm người mẫu, rồi làm diễn viên. Hi hi, khi đó bạn nhớ đi coi tui diễn nha!”
Không để cháu kịp mở miệng, Lưu Bình nói tiếp: “Khi tao đã nổi tiếng rồi, mỗi đêm tao chạy mấy sô, mỗi sô chừng chục triệu đồng, mày học giỏi tính thử coi một tháng tao kiếm được bao nhiêu?”
Châu Long cũng ỏn ẻn thêm vào: “Bạn Lưu Bình nói phải đó, nhưng phải nói là nghề người mẫu của tui cũng không vừa gì đâu nhe. Chưa kể còn tiền ký hợp đồng quảng cáo nữa đó, tính ra mỗi cái cũng cả chục ngàn đô!”
Hai đứa còn bày tỏ tấm lòng tốt, tính giùm cháu, rằng cháu sẽ tiếp tục còng lưng trên ghế nhà trường bốn năm năm nữa, rồi sẽ tốt nghiệp kỹ sư, sẽ ra trường, sẽ loay hoay đi xin việc làm, và rồi sẽ bắt đầu làm việc với mức lương tương đối... cao là khoảng một triệu rưỡi đồng một tháng.
Cháu nghe nói mà hãi hùng, con tim tê tái. Cháu cắn môi suýt bật khóc. Tụi nó thấy tội nghiệp và quay ra an ủi ngược lại cháu:
- Đừng lo. Bạn cứ cố gắng học cho giỏi. Mai mốt ra trường, bọn mình sẽ giao việc cho bạn làm.
Cháu hỏi tụi nó: “Việc gì?” Hai đứa trả lời: “Bọn mình sẽ thuê bạn thiết kế website cho bọn mình, để giao lưu với các fan hâm mộ, để đánh bóng tên tuổi... Yên tâm đi, bọn mình sẽ trả công cho bạn rất là sòng phẳng.”
Thưa chú, bây giờ cháu rất bình tâm. Cháu sẽ cố gắng học cho thật giỏi, sẽ thành một web designer xuất sắc để... làm thuê cho hai đứa bạn thân yêu của mình.
Que sera sera. Biết ra sao ngày sau. Phải không, thưa chú?
___eChip số 249 - năm 2005

Đi tìm trăm họ

Chắc bạn đã từng có lúc lâm vào cảnh vô công rồi nghề, trong lòng bực bội đến nỗi muốn có một kẻ nào đó ở bên cạnh để “bốp” một cái cho... đỡ chán. Tôi cũng vậy, tiếc là bên cạnh tôi chẳng có ai để... "đánh" cho đã tay, chỉ có cái máy tính. Tôi bèn nghĩ ra một trò “hành hạ” nó cho... bõ ghét.
Mở một trang web tra cứu tự điển tiếng Anh online (http://onelook.com), tôi gõ vào một chữ tiếng Việt: “nguyen” (Nguyễn), trong bụng cười thầm: “Cho mày ngọng luôn! Tiếng Anh làm gì có chữ Nguyễn cơ chứ!”.
Bỗng nhiên, chính tôi trở thành kẻ ngọng, khi trên màn hình hiện lên dòng chữ:
Nguyen: là một cái họ, khá thông dụng với tỷ lệ 1 trên 2.173 gia đình, họ này nhiều xếp hạng thứ 229 ở Mỹ.
Không hả được sự chọc tức cho bõ ghét, tôi gõ tiếp một chữ nữa; yên tâm rằng cái tự điển “quỷ quái” này không hiểu được. Tôi gõ chữ “trinh” (Trịnh). Màn hình lại hiện lên dòng chữ khiến tôi ngọng hơn cả lần trước:

Trinh: là một cái tên phụ nữ, khá hiếm, với tỷ lệ 1/100.000 người nữ. Tên này được xếp hạng nhiều thứ 3.149 tại Mỹ.
Trinh: là một cái họ, khá hiếm với tỷ lệ 1 trên 50.000 gia đình, họ này nhiều xếp hạng thứ 5.688 ở Mỹ.
Đến đây, sự bái phục của tôi đã thay thế cho ý nghĩ phá đám. Tôi bèn nghĩ ra một đề tài khảo sát  như sau: Giả định rằng tỷ lệ số người mang các họ của người Việt Nam trên đất Mỹ (so với nhau) cũng tương đương với tỷ lệ các họ này tại Việt Nam thì ta có thể biết được họ nào nhiều nhất ở Việt Nam, mỗi họ chiếm tỷ lệ bao nhiêu bằng cách liệt kê ra trăm họ của người Việt, tìm tỷ lệ của các họ này tại Mỹ, rồi tổng hợp lại để nội suy. Nghĩ là làm, tôi hì hục gõ vào 100 cái họ của người Việt Nam và hì hục tính toán. Kết quả xếp theo thứ tự từ nhiều đến ít như sau:
1.- Họ Nguyễn: 17,04%.
2.- Họ Trần: 8,89%.
3.- Họ Lê: 4,44%.
6.- Họ Chung: 3,33%.
7.- Họ Phạm: 2,96%.
...
Thoạt đầu, tôi ngạc nhiên vì thấy họ Chung sao lại nhiều như thế, hơn cả một số họ thông dụng khác như Phạm, Phan, Vũ... Nhưng rồi chợt hiểu ra, sở dĩ thống kê họ Chung ở Mỹ nhiều như thế vì đâu phải chỉ người Việt có họ Chung, mà còn có thể là họ của quý ông bà Hàn Quốc, Trung Quốc nào đó. Thế là "công trình nghiên cứu" của tôi phá sản. Nói vui vậy thôi, đó chỉ là cách giải quyết việc làm để khỏi rơi vào cảnh nhàn cư vi bất thiện của Hai Ẩu.
Thật ra, để tìm hiểu xem người Việt Nam có bao nhiêu họ, họ nào chiếm tỷ lệ bao nhiêu... hoàn toàn không khó khăn tí nào. Chỉ cần tập hợp danh sách 80 triệu dân lại trên máy tính, chạy chương trình thống kê xoẹt một cái là có ngay kết quả - thậm chí có thể xem dân ta thường đặt tên gì nhiều nhất nữa. Có lẽ chuyện này quá dễ nên xứ mình chẳng thèm làm, chứ trình độ công nghệ thông tin của ta nào có kém ai. Thôi thì cũng có chuyện cho Hai Ẩu giết thời giờ bằng cách nghiên cứu số liệu về các dòng họ của Việt Nam thông qua một tự điển tiếng Anh của Mỹ vậy!
___
eChip số 246 - 2005

Bạn sẽ phải ngạc nhiên với dòng bộ xử lý để bàn Intel® Core™ thế hệ thứ 8

Hãy sẵn sàng đón nhận những trải nghiệm tuyệt vời khi chơi game, VR và giải trí ở bất kỳ đâu với máy tính được trang bị dòng bộ xử lý In...