Monday, October 4, 2010

Hai Ẩu cao tới đâu của Mai Phương Thúy?

Sau đây là trích một đoạn chat trao đổi giữa Đại gia X và Hai Ẩu, mời các bạn nghiên kíu:
X: Hi, anh Hai, anh nhận lời làm PR cho công ty tụi tui nhe?
Hai Au: Hi hi, chiện này lạ à nhen. Vì cớ làm sao?
X: Anh Hai ưa viết báo chọc quê tụi tui quá. Mời anh làm PR cho... chắc ăn. Cái này gọi là đề phòng hậu họa!
Hai Au: E hèm! Phải “xi-nghĩ” cái đã. Nhưng PR là nhiều chiện lắm, đâu phải chỉ chiện đó. Thí dụ: Phải có đại sứ thương hiệu chẳng hạn.
X: Anh Hai khỏi lo! Có rùi!
Hai Au: He he, người đẹp hả? Mai Phương Thúy hả?
X: Đúng rùi! Sao anh Hai biết hay dzậy?
Hai Au: Thiệt hả? Chết mẹ! Hư hư hư hừ hừ...
X: Anh Hai sao dzậy? Bịnh hả?
Hai Au: Biết Mai Phương Thúy cao bi nhiu, còn tui cao bi nhiu hông?

X: He he, biết! Mai Phương Thúy cao 1 met 845, còn anh Hai thì hình như.. hơi bị lùn!
Hai Au: Hu hu, đừng nhắc nữa tới nỗi đau của tui. Tui vẫn nói người ta là “thừa tướng”, còn tui là “thiếu tướng” mà! Đã “thiếu tướng”, lại già và xí giai nữa, hic hic...
X: Thì anh Hai cũng đứng cao hơn... rún của Mai Phương Thúy mà!
Hai Au: Ê, quá đáng đó nhe. Chắc cũng tới cổ MPT chớ!
X: Anh Hai tự hào quá, cỡ anh Hai đứng tới nách MPT thui!
Hai Au: Không, không... Tới vai!
X: He he he, thôi chốt lại đi. Anh Hai mang giày đế cao thì đứng tới... nách MPT, còn đi dép xẹp thì đứng tới... vú MPT thui!
Hai Au: Cái gì? Mới nói gì? Đứng tới... vú hả? Nghe cũng... ghiền à nha!
X: Ha ha ha!
Hai Au: Nhưng thôi, dẹp! Cái vụ nhận làm PR quyết không làm! Trăm lần không, vạn lần không! Hu hu, muốn làm PR cũng phải cao ráo, đẹp trai, trẻ trung chớ... Bộ tính bêu xấu tui hay sao mà kiu tui làm PR chứ? Hic hic hic....

___
Thông tin bổ sung: Chiện này có thiệt... gần 100% (giống như người ta nói: bán máy second hand, mới 99% vậy á!). Nếu các bạn đọc xong xin lưu ý dùm 2 điều:
  1. Hai Ẩu không nhận lời làm PR cho công ty nọ (vì... làm sao mà làm được), cho nên thỉnh thoảng vẫn có bài chọc quê các đại gia trên báo.
  2. Chức vụ Giám đốc PR cho công ty nọ vẫn còn trống. Bạn nào cảm thấy có khả năng và thích làm việc gần người đẹp xin liên lạc với Hai Ẩu để làm môi giới giới thiệu (chú ý: có lấy tiền cò, không giới thiệu không công đâu à nghen!)

Saturday, October 2, 2010

Công ty của bạn đã có phần mềm quản lý chưa? (2)


Tóm tắt kỳ trước: Tức khí vì công ty khác có trang bị phần mềm quản lý, giám đốc Đường văn Hoàng quyết tâm cũng mua "một cái giống như vậy" cho công ty mình. Ông rất ngạc nhiên khi biết phần mềm quản lý giá rất cao, thực hiện rất lâu, và rất… vô hình.

Theo bạn, giám đốc Tư Hoàng có mua phần mềm quản lý của công ty Mắt Sáng không?
Có à? Lầm to.

Không à? Cũng lầm tuốt!

Những suy nghĩ như thế chỉ đủ để chứng minh bạn không có đủ… năng lực làm giám đốc!
Giám đốc Đường văn Hoàng không quyết định ngay mà tiếp tục đi khảo sát một số công ty phần mềm khác. Trong chuyến "vi hành" này ông phát hiện ra nhiều điều thú vị:

Một là, chẳng những "phần mềm" là vô hình, trừu tượng, mà cả "quản lý" cũng rất ư trừu tượng, vô hình. Nào là quản lý sản xuất, quản lý kinh doanh, quản lý kế toán, lại còn quản lý nhân sự nữa… Mỗi thứ như vậy lại có những quy mô, mức độ chi tiết khác nhau.

Hai là, giá cả của các phần mềm cùng loại thật là "thiên biến vạn hoá". Lấy thí dụ, cùng là một phần mềm quản lý kế toán có thể có giá từ năm ba triệu đồng đến hàng chục ngàn đô la. Thiệt tình mà nói, giám đốc Tư Hoàng không tài nào phân biệt được giữa một phần mềm giá 5 triệu với một phần mềm giá 10 ngàn đô nó khác nhau ở cái chỗ nào (ngoại trừ cái giá)!


Từ hai nhận xét trên, bạn rút ra được kết luận gì? Thôi, để tránh "ô nhiễm" cái đầu trong trắng của bạn, xin bạn đừng suy nghĩ nữa mà hãy đọc ngay sự đúc kết "thiên tài" của Đường văn Hoàng sau đây:

Một món hàng rất trừu tượng, rất khó xác định giá trị mà lại có giá cả thay đổi hết sức "mênh mông bao la" quả là một món hàng cực kỳ lý tưởng cho việc "mua rẻ khai đắt".

Là giám đốc một công ty quốc doanh, mỗi khi đầu tư thiết bị Tư Hoàng đều phải trình lên cấp trên để duyệt giá. Thế nhưng đối với cái kiểu sản phẩm và giá cả đều "siêu trừu tượng" như thế này thì thánh cũng không đủ khả năng thẩm định giá nữa chứ đừng nói chi đến cấp trên của Tư Hoàng.

Thế là giám đốc Đường văn Hoàng quyết định mua một phần mềm quản lý kế toán giá 5 triệu đồng và khai khống lên thành 5 ngàn đô (mua 5 triệu mà chỉ khai có 5 ngàn!). Phần tiền dôi dư ra ông làm gì chẳng rõ, nhưng chắc chắn là Tư Hoàng đã sử dụng một cách rất ư là "hợp lý"!

Như vậy là công ty của Tư Hoàng cũng đã có phần mềm quản lý để ứng dụng công nghệ thông tin như ai. Nghe đâu cuối năm ấy trong bản báo cáo thành tích của mình, Tư Hoàng đã được cấp trên khen thưởng vì đã mạnh dạn đầu tư ứng dụng công nghệ thông tin, thực hiện đúng chỉ thị 58 của Đảng.

Bạn thấy đấy, xin bạn chớ có thành kiến rằng các vị cán bộ quản lý ít chịu tìm hiểu để ứng dụng công nghệ thông tin. Với nhiệt tình và sự ham tìm hiểu của mình, trong thời gian rất ngắn, từ chỗ chẳng biết phần mềm là cái quái quỷ gì, giám đốc Đường văn Hoàng đã có hiểu biết thấu đáo, phát hiện hết sức sâu sắc và có ứng dụng cực kỳ hiệu quả cho… mình.

Nếu các vị giám đốc đều được như Đường văn Hoàng thì lo gì ngành công nghệ thông tin của nước ta không phát triển nhanh đến… thời kỳ đồ đá, các bạn nhỉ?
 ___
eChip số 26 - tháng 8/2003

Công ty của bạn đã có phần mềm quản lý chưa?


Hồi còn nhỏ, khi thấy thằng nhóc hàng xóm có chiếc xe hơi (đồ chơi) điều khiển bằng remote, còn bạn chỉ có chiếc xe lên dây cót thì bạn cảm thấy thế nào? Bạn có cảm giác tức tối, ganh tị như thế nào thì giám đốc Đường văn Hoàng có cảm giác y như thế nấy. Bởi vậy nên mới có buổi làm việc giữa giám đốc Đường văn Hoàng và trưởng phòng hành chính Đường văn Lối.
Tư Hoàng:

-          Chú Sáu Lối, chú nói tôi nghe giàn máy vi tính của công ty mình so với giàn máy công ty Bình dân cái nào ngon hơn?

Sáu Lối:


-          Thưa anh Tư, em không rành kỹ thuật lắm nhưng chắc chắn là giàn máy của mình ngon hơn. Của nó là "đồ lô", giá cỡ 500 đô một cái, còn của mình là hàng ngoại, giá mỗi cái tới ngàn mấy đô đó anh Hai.
-          Ừa, vậy được. Nhưng sao bên nó có cái phần mềm quản lý quỷ quái gì đó mà bên mình chú hổng chịu "lắp vô" cho hơn nó? Chú làm tôi quê lắm, hôm qua ngồi nhậu nó khoe là nó có phần mềm quản lý sản xuất kinh doanh gì đó làm tăng hiệu quả quản lý lên. Còn mình thì chẳng có, chú nghĩ coi có quê không chớ?
-          Dạ xin lỗi anh Tư, thú thiệt là em chỉ quen mua xe, mua máy móc, chớ còn cái vụ "phần mềm" này nghe sao mà nó "trừu tượng" quá, em hổng biết đâu ạ!
-          Thôi được, chú qua tài vụ ứng tiền, rồi đi liền ra chợ, coi chỗ nào có bán "phần mềm quản lý" xịn nhất mua ngay về cho tôi.
---

Ngày hôm sau, trưởng phòng hành chính Đường văn Lối báo cáo với giám đốc:

-          Thưa anh Tư, em có đi mua "phần mềm quản lý" rồi nhưng chưa được ạ. Họ bảo là phải biết quản lý cái gì, ra sao, rồi phải phân tích hệ thống, lập trình, phải mất cỡ ít nhất là 3 đến 6 tháng mới có thể làm xong. Họ còn bảo là phần mềm quản lý chứ đâu phải thịt heo đâu mà đi chợ mua về có thể luộc ngay được ạ!
-          Cái quái quỷ gì mà phức tạp thế! Xe hơi mấy chục ngàn đô đây mà tôi muốn mua hôm trước hôm sau đã có rồi, có cái "phần mềm" thôi mà phải chờ đến mấy tháng. Ờ, chú có hỏi nó giá bao nhiêu không?
-          Dạ, em có hỏi, nhưng họ bảo rằng muốn định giá chính xác phải biết quy mô đòi hỏi của mình, tính chất công việc quản lý. Còn hiện giờ họ chỉ có thể cho giá đại khái cỡ năm ba ngàn đô gì đó - đó là tham khảo theo giá họ làm cho những đơn vị khác đấy ạ.
-          Trời đất, chú có nghe lộn hông? Chú nói với tôi là cái máy tính xịn có hơn ngàn đô, vậy mà "phần mềm" là cái giống gì mà lại đắt gấp 5 lần cái máy tính chứ? Thôi được, chú đưa tôi đến chỗ đó coi thử phần mềm nó ra làm sao mà lại đắt thế!
---

Tại công ty phần mềm Mắt Sáng.

-          Chào các anh, tôi là giám đốc công ty XXX. Tôi muốn xem thử phần mềm quản lý của các anh để lập kế hoạch trang bị cho công ty chúng tôi.
-          Dạ xin mời ông ngồi. Anh em kỹ thuật sẽ vừa chạy chương trình vừa giải thích cho các ông hiểu. Dạ, xin mời.
-          Ủa, đâu? Phần mềm đâu? Chỉ có dzậy thôi hả? Chỉ có cái đang chạy chạy trên máy tính thế thôi hả? Tôi tưởng là cái "phần mềm" của các anh hổng giống cái xe hơi thì cũng giống cái Spacy hay cái ti-vi màn hình phẳng chứ, hóa ra là hổng có gì hết trơn vậy sao?
---

Liệu rằng giám đốc Đường văn Hoàng có trang bị phần mềm quản lý cho công ty của ông hay không? Nghe đâu ông phải suy tính đến một tuần. Vậy tuần sau chúng ta sẽ xem kết quả nhé!
__
eChip số 25 - tháng 8/2003

Hai Ẩu đi xem triển lãm máy tính


Tuần rồi, một sự kiện quan trọng về công nghệ thông tin của cả nước đã diễn ra tại TP. HCM: ComputerWorld Expo 2003. Đương nhiên một chuyên gia hàng đầu về công nghệ thông tin như Hai Ẩu không thể nào bỏ qua sự kiện này được.

Việc đầu tiên của Hai Ẩu khi vào tham quan triển lãm là… chiêm ngưỡng các cô người mẫu. Năm nào chẳng thế, các công ty lớn đều thuê người mẫu để đứng cho đẹp gian hàng của mình. Đi xem người mẫu khỏi tốn tiền, khoái quá đi chứ! Hai Ẩu cứ tha hồ nhìn chằm chằm vào các người đẹp mà chẳng ai "dị nghị", vì người ta cứ tưởng mình đang quan tâm xem xét "công nghệ mới"! Tiến xa hơn một chút là tới sát bên cạnh tỉ tê tâm sự, giả bộ tìm hiểu về kỹ thuật, người đẹp trả lời trật lất cũng chả sao vì mình cũng đâu cần biết, miễn có cớ để trò chuyện với nàng là vui vẻ lắm rồi. Tiếc là năm nay các công ty ít thuê người mẫu quá (những công ty có thuê thì cũng chưa "xịn" lắm), chưa đã mắt chút nào. Hừ, bộ làm ăn bết bát lắm sao mà "kẹo" dữ vậy chứ?


Việc quan trọng kế tiếp là rề rà ở các quầy hàng để xin quà lưu niệm. Năm ngoái Hai Ẩu đã "thu hoạch" được 5 cái nón, 7 cái quạt, 20 cây viết và… 8 cục kẹo. Chỗ nào tặng thoải mái thì chỉ cần tiện tay lấy. Chỗ nào tặng hạn chế thì giả bộ hỏi xin ca-ta-lô, giả bộ hỏi vài câu ra vẻ quan tâm đến sản phẩm của họ, họ cảm động về sự quan tâm của mình là tặng ngay thôi. Ấy vậy mà năm nay đi loanh quanh chỉ thấy tặng có… bong bóng. Bong bóng thì để làm gì bây giờ? Đành tranh thủ "bù lỗ" bằng cách xin mấy cái túi giấy để đựng ca-ta-lô vậy. Có còn hơn không mà! Hừ, bộ làm ăn bết bát lắm sao mà "kẹo" dữ vậy chứ?

Việc quan trọng thứ ba là xem quầy hàng nào có xổ số thì tấp vô để cầu may. Số quầy này không nhiều, nhưng dễ phát hiện lắm. Cứ thấy chỗ nào có người bu đông là đích thị chỗ đó có xổ số (xin chớ nghĩ rằng người ta bu đông để xem công nghệ mới, lầm to!). Thường thì họ yêu cầu mình điền vào một mẫu điều tra gì đó để làm thống kê. Chớ lo nếu không biết gì để điền, cứ đánh dấu "tá lả" vô phiếu như Vy Tiểu Bảo, miễn là nộp được phiếu để chờ bốc thăm trúng thưởng. Nếu vì cái sự ẩu của mình khiến kết quả thống kê sai bét, thì đó cũng đâu phải là chuyện đáng để chúng ta quan tâm.

Làm xong ba việc này mất khá nhiều thời gian, bù lại cũng có chút đỉnh "thu hoạch", thấy đã sắp tới trưa, Hai Ẩu tranh thủ ghé qua gian hàng Intel để thử cái "kết nối không dây" mà thiên hạ đang xì xào bàn tán, sẵn tranh thủ gửi mấy cái mail miễn phí, đỡ tốn tiền truy cập Internet. Xui thiệt, kết nối hoài không được. Chuyên gia kỹ thuật của Intel giải thích là tại các gian hàng mở loa ì xèo, sóng âm chạy lung tung gây nhiễu.

Hai Ẩu quay vào trong, quả là dzui dễ sợ, gian hàng bên Đông mở nhạc thật to "Chát chát bùm xèng", gian hàng bên Tây tức khí "chơi" vô-luym to hơn "Cheng cheng đùng chách", phía Nam trổ tài mở to hơn "Tùng tùng tùng cheng - tùng tùng tùng cheng", phía Bắc "chơi" hết cỡ "Ầm ầm đùng đùng - Bốp beng". Nghe mà bủn rủn cả tay chân, và vô cùng… đói bụng.

Nhìn lại những điều mình đã tìm (hiểu) được, đang xách ở hai tay, Hai Ẩu tự an ủi: Kể ra thì không bằng mấy năm trước, nhưng cũng tạm đủ rồi, có còn hơn không mà! Và an tâm, vui vẻ ra về.
---

Bài phóng sự này của Hai Ẩu bị chê là lạc đề, không có nội dung, và không báo nào chịu đăng. Thế nhưng Hai Ẩu đọc lại, tự nhận thấy rằng mình viết quá hay, nội dung phong phú, sâu sắc. Bạn cứ thử đọc lại xem có phải dzậy hông?
___
eChip số 22 - tháng 7/2003

Friday, October 1, 2010

Khi Chí Phèo bán máy tính (2)


Tóm tắt kỳ trước: Chí Phèo trúng thầu cung cấp 100 bộ máy tính P4 1.7 GHz cho làng Vũ Đại. Đến lúc ký hợp đồng thì trên thị trường không còn CPU P4 1.7 GHz nữa, Bá Kiến lại đòi tiền hoa hồng đến 20%.

Bá Kiến hạ giọng:

-          Thôi, đứng lên đi. Tôi là tôi xem anh như con cháu trong nhà, đã thương anh phải thương cho trót (không khéo anh rạch mặt ăn vạ ở đây thì rõ khổ). Bây giờ tôi bày với anh cách này, anh nghe hay không thì tùy. Anh về mua 100 con Celeron 1.7 GHz lắp vào máy đi, thứ này có khối ở chợ, rẻ như bèo. Anh lại còn thay được mainboard rẻ tiền hơn cơ đấy. Phần tiền thừa ra anh gửi lại cho tôi để lại quả với các cụ. Như thế thì anh hoàn thành hợp đồng, tôi có tình với các cụ mà làng ta cũng có đủ máy tính để… chạy chương trình 112. Biên bản nghiệm thu cứ ghi là P4 1.7 GHz, các cụ làng ta già nua lẩm cẩm, làm thế quái nào mà phân biệt được Celeron với Pentium 4? Mọi việc để tôi lo. Anh Chí nhỉ?

Chí Phèo ngẫm nghĩ: Ông muốn làm người lương thiện mà mày không để ông làm người lương thiện, cái này là mày bày ra chứ không phải ông đâu nhé. Bây giờ ông có không muốn nghe theo cũng không được. Vả lại Celeron 1.7 GHz hay Pentium 4 1.7 GHz thì cũng là 1.7 GHz, làng ta ứng dụng tin học cao siêu tới đâu mà cần máy Pentium 4 cơ chứ.


Nghĩ vậy, Chí Phèo khúm núm:

-          Dạ bẩm cụ, cụ dạy sao con nghe vậy. Con sẽ làm ngay. Mong sao cụ chuyển tiền thanh toán sớm sớm cho con nhờ ạ, lúc này bọn nó không cho nợ lâu đâu ạ.

Thế là Chí Phèo thực hiện xong hợp đồng, giao 100 bộ máy Celeron 1.7 GHz với giá Pentium 4 1.7 GHz. 20% chi phí hợp đồng giao đủ cho Bá Kiến.

Mọi việc tưởng đâu êm xuôi, nào ngờ…

Binh Chức là bên thua thầu, rất lấy làm tấm tức. Tình cờ hắn phát hiện gian dối trong việc thực hiện hợp đồng. Thế là Binh Chức bèn thóc mách với mõ làng, mõ làng thóc mách đến báo tỉnh. Báo tỉnh bèn đăng nửa trang lớn, phanh phui vụ việc. Trên cử đoàn thanh tra xuống làm sáng tỏ.

Trước mặt đoàn thanh tra, Bá Kiến bình tĩnh phân trần:

-          Các bác xem đấy, làng Vũ Đại tôi chấp hành chỉ thị của trên, trang bị máy tính cho dân, cho nước. Trình tự đầu tư mua sắm thực hiện đủ cả, đấu thầu công khai, công bằng. Nào ngờ đâu cái tên Chí Phèo này, hắn lợi dụng bọn tiên chỉ trong làng chúng tôi già cả, kém hiểu biết về tin học để chơi một quả lừa như thế này. Thật là quá sức, thật là quá sức. Lỗi của Bá Kiến tôi là tin người, nhưng nói các bác bỏ qua, chẳng qua chúng tôi chỉ thực hiện đúng trình tự đấu thầu thôi, hắn bỏ thầu giá tốt thì phải chọn hắn thôi chứ các bác bảo phải thế nào?

Xét quá khứ, Chí Phèo quả là một gã đầu bò đầu bướu, một gã rạch mặt ăn vạ, vì vậy đoàn thanh tra không còn nghi ngờ gì nữa, quy toàn bộ tội trạng cho hắn.

Kết luận của đoàn thanh tra: Buộc Chí Phèo nộp trả toàn bộ phần tiền chênh lệch do gian dối cho ngân sách làng, đề nghị làng đưa hắn ra đầu đình phạt năm mươi hèo để làm gương cho mọi người. Về số máy đã giao, xét thấy dù có là Pentium 4 hay Celeron thì đối với làng Vũ Đại… cũng thế, vì vậy đề nghị giữ nguyên để sử dụng.

Chí Phèo không cách chi cãi lại được, đành ra đầu đình chịu phạt…
---

Hắn say. Hắn chửi trời và chửi đời. Hắn chửi cả làng Vũ Đại. Hắn chửi tất cả bọn làm và sống trong ngành công nghệ thông tin. Chẳng ai hoài hơi nghe hắn chửi. Tức mình, hắn rống lên như một con chó điên:

-          Tao muốn làm người lương thiện! Ai cho tao làm người lương thiện?
__
eChip số 21 - Tháng 6/2003

Khi Chí Phèo bán máy tính


Làng Vũ Đại ngày nay đang bước vào kỷ nguyên công nghệ thông tin. Làng vừa được cấp kinh phí trang bị 100 máy vi tính để phục vụ nhu cầu phát triển công nghệ thông tin nông thôn. Còn ai nữa ngoài Bá Kiến đứng ra làm chủ đầu tư để mời thầu cho dự án tin học to tát này.

Tham gia đấu thầu, Bá Kiến mời những tay chân của mình: Năm Thọ, Binh Chức và một nhân vật rất quen thuộc với chúng ta: Chí Phèo.

Sau khi bán hồ sơ thầu, Bá Kiến cho người mời Chí Phèo đến phủ để bàn chuyện riêng.

Rót chén trà, Bá Kiến chậm rãi nói:

-          Anh Chí này, ai chứ anh tôi coi như người nhà, anh còn có họ với thằng Lý Cường nhà tôi nữa đấy, có gì thì ở trong nhà ta đóng cửa bảo nhau nhé. Tôi nghe người ta bảo rằng anh bán hàng cho người làng ta cứ treo đầu dê bán thịt chó, báo giá ghi là hàng Japan mà bán ra lại là Trung quốc, báo giá là hàng chính phẩm mà bán ra lại là hàng thứ cấp, second hand. Có phải vậy không anh Chí?


Chí Phèo lắp bắp phân bua:

-          Bẩm cụ, con muốn làm người lương thiện nhưng không được ạ. Cụ hãy xem công ty của gã Binh Chức đi ạ. Nó làm bảng giá in đủ thứ giá, cái nào cũng rẻ, nhưng đều là hàng China, hàng kém phẩm chất. Dân làng ta không phân biệt thị phi phải trái, cứ bê nguyên xi bảng giá của nó đến công ty của con so sánh rồi ỉ eo chê là con bán đắt. Con giải thích thì họ không tin, bởi vì bảng giá của nó in đẹp quá, phát nhiều quá mà lại lời ngon tiếng ngọt đến nỗi con ruồi cũng phải mê. Dạ, để cạnh tranh con đành phải hạ giá thôi ạ. Dạ, cụ thương, hạ giá mà bán hàng xịn thì đến Thị Nở nhà con cũng chết đói mất, con đành bán hàng rỡm thôi ạ!
-          Ra thế. Tôi còn nghe người ta bảo rằng anh bán hàng xong thì bỏ mặc khách hàng, không chăm lo bảo hành. Có phải vậy không anh Chí?
-          Bẩm cụ, oan cho con quá, con muốn làm người lương thiện nhưng không được ạ. Cụ xem cửa hàng của gã Năm Thọ đi ạ, nó mở cửa hàng chưa đầy 6 tháng thì đã đóng cửa mở cửa hàng khác. Máy tính nó bán ra đề là bảo hành 3 năm, nhưng mà không ai bảo hành cái cửa hàng của nó cả, vì chẳng cần bảo hành nên nó bán giá hạ. Con muốn bảo hành nghiêm túc thì phải bán giá cao để có tiền trả lương cho nhân viên kỹ thuật, nhưng bán giá cao thì chẳng ai mua. Dạ, con phải bán rẻ để cạnh tranh, tiền lãi không đủ trả lương nên con cho nhân viên kỹ thuật nghỉ cả rồi ạ. Bây giờ công ty của con chỉ còn mỗi Thị Nở để đi bảo hành máy, ả xấu người vụng tính, làm sao chăm sóc khách hàng được tốt, thưa cụ?

Bá Kiến vân vê chòm râu, bảo:

-          Thôi được, tôi thông cảm cho anh. Nhưng tôi bảo này, đấy là anh bán máy tính cho bọn dân ngu khu đen, còn bây giờ anh tham gia vụ thầu này là phục vụ cho dân, cho nước. Tôi muốn anh bán giá tốt, kỹ thuật tốt, phục vụ tốt. Tôi sẽ bảo đảm cho anh thắng thầu, nhưng phải hứa đấy: phục vụ tốt, anh nhớ chưa?

Chí Phèo lính quýnh như gà mắc tóc:

-          Dạ đội ơn cụ, con cắn cỏ lạy cụ. Con xin hứa ạ!
--

Vụ thầu này quả nhiên Chí Phèo thắng, dù rằng giá của hắn có cao hơn Binh Chức một ít. Binh Chức không hiểu tại sao, mà ngay đến Chí Phèo cũng chẳng hiểu tại sao. Dường như là người ta viện dẫn lý do hồ sơ không hợp lệ gì đó. Nhưng thôi, đó là chuyện của Bá Kiến, ta chẳng quan tâm làm gì!

Vừa có kết quả khui thầu xong, Bá Kiến lại mời Chí Phèo đến phủ để bàn việc riêng. Bá Kiến nói:

-          Anh Chí này, tôi đã giữ lời hứa cho anh thắng thầu rồi đấy nhé. Còn anh, cũng phải giữ lời hứa.
-          Bẩm cụ, con nhớ ạ.
-          Tôi cũng chẳng cần anh nhớ nhiều, chỉ nhớ ba chữ phục vụ tốt là được rồi. Chẳng là thế này, để cho anh thắng thầu tôi đã tốn rất nhiều công sức, và cũng không ít lễ nghĩa với các cụ trong làng. Bây giờ, tôi giữ lại 20% tiền hợp đồng để gọi là lại quả cho các cụ, phần anh chỉ nhận 80% thôi, rõ không anh Chí?

Mặt Chí Phèo xanh mét như tàu lá, mồm suýt bật ra tiếng chửi thề, hắn than vản:

-          Ôi cụ ơi cụ thương con. Hợp đồng này con chỉ lãi có năm ba phân, con muốn làm người lương thiện mà, thế mà cụ phỗng hết 20% thì con lấy gì mà sống. Cụ ơi, con còn đang khổ vì không có hàng giao đây. Cụ bảo làm dự án 100 con CPU Intel P4 1.7 GHz, mà bây giờ đâu còn P4 1.7 GHz nữa, giao thứ khác giá cao hơn con đã chịu thiệt rồi, còn lại quả nữa thì đến cháo hành cũng chẳng có mà ăn. Cụ ơi là cụ ơi!

Chí Phèo gần như nằm vạ tại nhà Bá Kiến. Bá Kiến chỉ ngồi yên vuốt râu cười ruồi.

Không biết rồi chuyện sẽ ra sao. Xin chờ thỉnh hương hồn cụ Nam Cao về hỏi ý kiến rồi kỳ sau sẽ kế tiếp. Tạm biệt.
___
eChip số 20 - Tháng 6/2003

Đất lề - quê thói


Tôi đố bạn con lợn nó khác với con heo ở chỗ nào?
Khác đó bạn ạ, khác ở chỗ này:
Con lợn nó ăn ngô, còn con heo thì ăn bắp.
Ậy, con lợn với con heo mà còn khác nhau như thế thì buôn bán máy tính ở nơi này với nơi khác đương nhiên là phải khác nhau rồi.
Ở miền Nam (đặc biệt là miền Tây Nam bộ), đi bán máy tính mà bạn hông có tình thương mến thương với khách hàng thì đừng mong bán được máy. Giá cả? Chất lượng? Để đó tính sau, trước tiên là hãy làm "vài ve" cái đã. "Chú em hổng nhậu gụ thì đi dìa đi, chứ hổng có gáp máy gì gáo trọi á!"[1]. Qua mua máy của chú em là tại qua thấy chú em dễ thương chớ hổng phải tại cái gì hết. Bi nhiêu thì bi!
Ở miền Trung thì không phải vậy. Trước hết là xem thử cái máy của anh có chất lượng ra sao, chạy có ngon không, có bền không. Kế đến là giá cả, với chất lượng như vậy thì giá bao nhiêu, có phù hợp không.
Còn ở miền Bắc, điều trước tiên là bạn phải có uy tín. Uy tín là sao? Như là đạt tiêu chuẩn ISO, như là có dây chuyền công nghệ hiện đại, hoặc là công ty của bạn to thật là to, hoặc giả có không to thì cũng trực thuộc một bộ nào đó lớn ơi là lớn. Bạn thử kiểm chứng lại xem, có phải hầu hết các công ty máy tính có ISO đều là những công ty phía Bắc (hoặc trụ sở chính ở phía Bắc)?

Bạn không tin tôi thì cứ thử xem:
Đến các tỉnh miền Tây Nam bộ, bạn thử vỗ ngực xưng tên có I-dzô do "Bi-vi-cu-ai" của vương quốc Anh cấp, đã bán được hàng chục ngàn máy tính có chất lượng cao trong và ngoài nước, công ty của bạn "bự tổ chảng"… nói chung là cứ "nổ tưng trời" lên xem. Chỉ cần "Cái mặt ngó thấy ghét!" là coi như bạn "tan tành xác pháo" ngay.
Còn ở miền Trung, bạn có o bế nuông chiều khách hàng đến mấy mà hàng của bạn có chất lượng hơi bết một chút, hoặc giá hơi cao một chút thì: "Anh chờ tôi suy nghĩ, bàn bạc lại xem ra răng!".
Ngược lại, ở miền Bắc, nếu máy tính của bạn chất lượng cao, giá tốt, đối xử với khách hàng đàng hoàng tử tế, mà bạn không đưa ra được mảnh giấy nào chứng tỏ uy tín của mình thì chẳng có ai "tâm phục khẩu phục" đâu bạn ạ.
Dĩ nhiên nếu công ty bạn đạt được đầy đủ các yếu tố: thân thiết với khách hàng, sản phẩm chất lượng cao, giá tốt, có uy tín thì "số dzách" rồi. Nhưng dù sao đi tới đâu cũng nhập gia tuỳ tục, đáo giang tùy khúc vẫn hơn. Đất có lề, quê có thói mà, bạn nhỉ?


[1] Chú em không nhậu rượu thì đi về đi chứ không có ráp máy gì ráo trọi á!

eChip số 17 - Tháng 6/2003

Wednesday, September 29, 2010

Made in China

Bạn nghĩ gì khi đọc dòng tựa đề trên?
Đồ dỏm? Ờ, phải phải, xin mời bạn đọc tiếp.
Ai mua linh kiện vi tính cũng sợ đồ Made in China, khổ nỗi, hàng made in China lại nhiều vô kể. Thế nên mấy anh bán hàng phải lắm phen cực nhọc. Nếu trên thùng hàng in chữ Made in China sờ sờ ra thì phải làm sao? Bôi đen hoặc dùng lưỡi lam lạng mất dòng chữ này thì lộ liễu và trắng trợn quá. Một phương pháp dịu dàng trìu mến hơn là: dùng băng keo dán lên dòng chữ này rồi gỡ nhẹ ra, làm đi làm lại vài ba lần là chữ đi đằng chữ, thùng ở lại đằng thùng.
Nếu chữ Made in China xuất hiện ngay trên linh kiện thì sao? Phương pháp được quý bằng hữu chọn lựa nhiều nhất là dán ngay con tem bảo hành lên đó. Phương pháp này rất là hữu hiệu, vì thường chữ China trên linh kiện bé xíu, dán lên một cái là che ngay, và đã là tem bảo hành thì ai mà dám gỡ ra xem thử cái gì ở dưới chứ! Tem rách là không bảo hành à nha!

Cao tay hơn, các đại gia nhập hàng trực tiếp thương lượng thẳng với nhà cung cấp bên ấy đừng in chữ China lên bao bì, nếu cần thì in đại chữ Made in Japan hay Made in USA gì cũng được!
Đó là về phía người bán. Còn với người mua, làm sao biết? Thì đó, có mấy cái mánh biết được tui kể ra ở trên rồi. Còn ngay chính bản thân tui còn mua lầm, làm sao dám tài khôn chỉ bảo ai chứ!
Mà nè, nãy giờ mới là nhập đề thôi đó. Các bạn có biết ý chính của bài này tui muốn nói cái gì không? Tui muốn đặt với bạn một câu hỏi: Ai bảo với bạn là cứ hễ Made in China là đồ dỏm?
Không phải cứ in chữ Made in China thì là đồ dỏm
Thí dụ thứ nhất: Ru-băng máy in kim Epson LQ-2180, nếu hộp màu xanh, có in chữ Made in China, là đồ origine, thứ thiệt. Còn nếu in chữ Made in Japan (hộp màu xanh nhạt hơn) thì đích thị là đồ dỏm, chất lượng kém hơn hẳn. Lý do đơn giản: Epson có nhà máy sản xuất ru-băng tại Trung quốc. (Bạn có thể hỏi ngay Cty Đồng Nam để biết chắc điều này)
Thí dụ thứ hai: Bạn có bao giờ mua và xem thử một cái máy IBM hay Compaq không? Khá nhiều linh kiện trong đó là Made in China. Như keyboard, mouse hoặc monitor. Đó là những cái bên ngoài, bạn có thể thấy ngay. Còn bên trong, ắt là có nhiều thứ khác nữa mà tui không dám xúi bạn tháo tung máy ra để coi, e là có nhiều phiền phức. Bạn có dám khẳng định rằng đấy là đồ dỏm không?
Thí dụ thứ ba: Intel có nhà máy sản xuất CPU tại Trung quốc. Chẳng lẽ con CPU Made in China có chất lượng kém con CPU Made in Costa Rica? (Xin xem mục Cầu nối Intel trên e-Chíp số 9).
Kết luận: Điều quan trọng là thương hiệu, chứ không phải sản xuất ở đâu. Các công ty toàn cầu hầu như đều có các nhà máy sản xuất tại Trung quốc, để bảo vệ uy tín thương hiệu của mình họ đều có những quy trình kiểm tra chất lượng nghiêm túc. Do vậy, nếu chọn và tin cậy một thương hiệu nào đó, xin bạn đừng ngại nếu họ có sản phẩm Made in China.
Không phải cứ là đồ dỏm thì in chữ Made in China
Chắc là bạn đã đọc bài Nhãn đại gia, ruột tiểu quỷ trên e-Chíp số 1 rồi. Quả thực đấy là đồ dỏm, sản xuất bởi mấy anh "ngộ không piết" bên Tàu, nhưng mà nó đâu có dại gì in chữ Made in China trên bao bì đâu!
Và còn nhiều cái nhãn hiệu lạ hoắc lạ huơ, nhãn sản xuất ghi đủ thứ, có khi là Made in Korea, Made in Thailand, Made in Taiwan… có khi là Made in Ireland, Made in UK… Bạn có chắc là nó không phải đồ dỏm chăng?
Nếu chất lượng thấp, mà giá cũng thấp, thì… chấp nhận được!
Bạn có mua xe máy Trung quốc không? Nếu có, thì tại sao? Bạn biết nó chất lượng không cao, nhưng bù lại là giá rẻ, vừa túi tiền nên vẫn mua. Vậy đây là chuyện thuận mua vừa bán.
Trên thị trường linh kiện vi tính cũng thế, có những mặt hàng Made in China chất lượng không cao, nhưng giá rẻ, nếu người mua chấp nhận mua thì người bán đâu có lỗi, phải không bạn?
Tóm lại, tui muốn kết luận rằng: Bản thân chữ Made in China không có tội. Tội (lỗi) là tội mấy anh bán (hoặc làm) hàng China mà nói đó là Japan, Korea… để bán giá cao. Tội (nghiệp) là tội mấy người mua có định kiến với hàng China và bị mấy anh bán hàng xí gạt.
Nếu mọi người bán đều trung thực, mọi người mua đều hiểu biết (hic!) thì ta có ngại gì Made in China, có đâu tốn công gỡ gỡ, dán dán mấy cái mác, ta sẽ thanh thản mà… đọc e-Chíp, hỉ?
HẢI ÂU
___
eChip số 12 (05/2003)

Tình anh bán chiếu


(Hồi kết, tiếp theo Hồi thứ hai: Sherlock Holmes đi đâu?)

Tiếng nói người trong cuộc - Hải Âu ghi theo lời kể của chủ một cửa hàng vi tính, mới mở và sắp đóng cửa
Thôi mà, đừng ghẹo em út mà anh Hai. Anh chị đừng nghe lời anh Hai, ổng giỡn đó. Đóng cửa đây là đóng cửa nghỉ để dẫn ổng đi nhậu, chớ hổng phải dẹp tiệm đâu, đừng hiểu lầm mà tội nghiệp thằng em này.
Giờ em kể nghen anh Hai.
Cách đây không lâu, em còn làm nhân viên kinh doanh cho một công ty cũng khá khá ở Sài Gòn này. Nhờ đó mà em biết được một số khách hàng, biết mối lấy hàng. Thử nghĩ coi, mình là nam nhi chi chí, biết mánh làm ăn rồi thì phải tự lập nghiệp, tự làm chủ chớ sao làm mướn cho người ta hoài. Em kiếm cách xin nghỉ việc rồi mở ra cái cửa hàng này.
Anh Hai nói sao? Em làm vậy là hông có tình nghĩa hả? Xời, anh Hai thấy hông, Lan thương Điệp thí mồ, vậy mà còn "cắt đứt dây chuông", huống chi em với ông chủ cũ chả có bà con gì ráo, thì có làm sao đâu hả anh Hai?

Ậy, em cứ tưởng là mình có nhiều khách lắm, dè đâu cửa hàng mở ra chả có ma nào tới mua hết. Thiệt là "Ghe chiếu Cà Mau đã cắm sào trên bờ kinh Ngã Bảy, sao cô gái năm xưa chẳng thấy ra chào!". Ờ, người ta hổng chào mình thì mình chịu khó chào người ta vậy. Em bèn làm bảng chào giá, đem đi chào lung tung.
Anh Hai nói cái cửa hàng của em có chút xíu mà sao bảng chào giá lại quá trời thứ hả? Chớ bảng giá mà ít quá thì người ta "khi dể" đó anh, càng nhiều thứ càng dễ dụ khách tới thăm mình. Ở "sô rum" này thì em chủ trương quý hồ tinh bất quý hồ đa, lấy đâu ra tiền mà mua nhiều hàng trưng bày. Lỡ mà khách hỏi mua mấy thứ có trong bảng giá nhưng lại không có ở "tệ xá" của em, em chỉ việc nói: Quý khách chờ một chút, tôi cho nhân viên về kho lấy hàng cho khách xem. Xong, em biểu nhỏ thằng đệ tử chạy qua mấy cửa hàng loanh quanh đây đem hàng về sang tay cái rụp. Thiệt là ngon xơi! Cái chiêu này em đã dụ được mấy con nai - ủa lộn, mấy thượng đế - đó anh Hai.
Em biết anh Hai sẽ nói làm ăn kiểu này lôm côm quá, làm sao phục vụ tốt khách hàng được. Tại anh Hai không biết đó thôi, ở đây sương khói mờ nhân ảnh, ai biết tình ai có đậm đà. Chính mấy cửa hàng nhỏ như tụi em mới phục vụ khách hàng tới bến, chớ còn mấy công ty lớn nó đông khách quá, làm sao nó tình thương mến thuơng với khách hàng như tụi em được. Điển hình như anh Hai đây, có ngon thì tới mấy công ty đó coi nó có chịu ngồi con cà con kê với anh như em đây không, hay là hỏi ngay: Mua gì? Hổng mua thì nó đuổi anh Hai về phứt.
Không những phục vụ tốt hơn mà giá bán của em cũng rẻ hơn nữa. Thiệt mà! Em thí dụ như vầy cho anh Hai dễ hiểu: Giả dụ có cái mainboard bán sỉ là 100 đồng, nhà phân phối quy định giá bán lẻ là 105 đồng, mấy công ty lớn răm rắp nghe theo. Thế là em phá giá, bán 104 đồng thôi, còn lời mà. Hể có thằng nào bán rẻ hơn, 103 đồng chẳng hạn, thì em tuột xuống (anh Hai cười cái gì vậy? Em nói tuột giá xuống mà!). Tới 100 đồng rưỡi, lời năm mươi xu cũng bán!
Sao, vậy là phá rối thị trường, gây ảnh hưởng đến… hòa bình thế giới hả? Ôi, anh Hai làm em cảm động quá. Hỡi ôi, con sông Phụng Hiệp chảy ra bảy ngã, thì lệ của tôi sao nó cũng lai láng muôn dòng. Anh Hai ơi, thương trường là chiến trường mà. Anh Hai làm em nhớ Võ Đông Sơ - Bạch Thu Hà quá, Bạch Thu Hà ơi, nàng có nhớ đến ta hãy ngâm câu "Túy ngoạ sa trường quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi".
Một hai năm nữa đa số mấy thằng như em sẽ tiêu, còn ai trong số "kỷ nhân hồi" sẽ sống mạnh, sống khỏe, và sẽ trở thành đại gia. Đời là vậy, tre tàn măng mọc, mạnh được yếu thua mà anh Hai!
Nếu thành công, ít lâu sau anh Hai quay trở lại đây sẽ thấy thằng em này là một Trần Minh khố chuối đã đỗ đạt vinh quy, lúc ấy đệ sẽ không quên đại huynh Nhuận Điền là anh Hai đâu. Còn nếu thất bại thì… Trời ơi, bởi sa cơ giữa chiến trường thọ tiễn, nên Võ Đông Sơ đành chia tay vĩnh viễn Bạch Thu (ớ ơ ơ...) Hà (tứng từng tưng tưng…)
Thôi, đi hát karaoke đi anh Hai!
___
eChip số 11 (04/2003)

SHERLOCK HOLMES ĐI ĐÂU?

SHERLOCK HOLMES ĐI ĐÂU?
(Hồi thứ Hai, tiếp theo Hồi thứ nhất: Cửu âm chân kinh)

Câu chuyện xảy ra khi bác sĩ Watson cần trang bị một bộ máy vi tính để quản lý việc khám chữa bệnh của mình. Người mà bác sĩ Watson cần đến vấn kế cho việc trang bị này không ai khác hơn là thám tử lừng danh: Sherlock Holmes.
---
Holmes nói ngay khi Watson vừa bước vào phòng mình:
Holmes: Anh đang cần mua một chiếc máy vi tính. Anh vừa đến đường Bùi thị Xuân, ghé qua khá nhiều cửa hàng, mỗi nơi anh đều đọc và hỏi rất kỹ về giá các loại linh kiện vi tính. Anh hơi hoang mang, không biết nhận định như thế nào. Thêm nữa, tại một nơi, có lẽ là cửa hàng cuối cùng, kẻ gian đã nhanh tay gỡ mất cặp kính chiếu hậu trên xe của anh. Trên đường đến đây, anh đã chọn đường lắt léo để tránh bị công an thổi phạt vì thiếu kính chiếu hậu.

Watson: Thánh thật, Holmes ạ. Anh đi theo tôi lúc nào vậy?
Holmes: Quá đơn giản, trên tay anh cầm một xấp báo giá mà tôi liếc qua có thể thấy ngay chữ Bùi thị Xuân. Gọng kính anh đang đeo dính đầy mồ hôi tay, chứng tỏ anh đã phải nhấc kính ra nhiều lần để xem tới xem lui cho rõ một cái gì đó. Gương mặt anh có vẻ thất thần, hoang mang cực điểm. Còn trên ghi đông xe anh, dấu vết gỡ cặp kính còn rõ ràng thể hiện qua đường ren vít trên lỗ lắp kính chiếu hậu.
Watson: Được rồi, Holmes. Vậy theo anh tôi đến gặp anh vì chuyện gì?
Holmes: Này Watson, vì tình bạn giữa chúng ta, tôi sẽ tư vấn giúp anh mua máy vi tính. Hãy để tập hồ sơ mà anh đã sưu tập được lại đây. Đúng 17 giờ 36 phút chiều mai anh trở lại tôi sẽ cho anh câu trả lời. Và hãy nhớ rằng nếu không vì Watson thì không bao giờ Sherlock Holmes lại đi xử lý những việc vặt thế này đâu nhé!
---
17 giờ 36 phút hôm sau, Watson có mặt tại văn phòng Sherlock Holmes.
Holmes: Watson, đây là những điều tôi đúc kết được. Thứ nhất: Anh cần mua cái gì. Thứ hai: Anh sẽ mua chúng ở đâu. Thứ ba: Giá bao nhiêu. Tôi đã đọc toàn bộ tập hồ sơ do anh mang đến, có tham khảo thêm PC World, eChíp, Người Lao động… để xác định thứ mà anh cần mua. Tôi cũng đã điều tra để xác định những công ty, cửa hàng có uy tín để anh đến liên hệ. Yếu tố thứ ba, giá cả, tôi cho là không quan trọng. Bởi vì có những nơi báo giá rất thấp nhưng không có hàng, hoặc hàng dỏm, hoặc không bảo hành. Anh hãy chọn trong số những công ty mà tôi đã lọc ra để mua hàng ở công ty có giá tốt nhất.
Đây là bản tổng kết, anh cầm lấy và thực hiện. Nhớ khi hoàn thành nhiệm vụ thì đến mời tôi "rửa máy" nhé!
---
17 giờ 47 phút hôm sau nữa, Watson lại có mặt tại văn phòng Sherlock Holmes.
Watson: Chào Holmes, tôi đã làm đúng theo hướng dẫn của anh.
Holmes: Và kết quả tốt đẹp?
Watson: Rất tiếc là không, Holmes ạ. Với điều thứ nhất, những cái cần mua hôm qua thì hôm nay đã có model khác, họ bảo rằng công nghệ thông tin phát triển nhanh lắm.
Holmes: Ừm, có thể như thế thật. Nhưng chỉ một số ít thôi chứ. Vẫn có những linh kiện chưa thể có công nghệ mới trong vòng 2 ngày?
Watson: Có, nhưng bản tổng kết của anh ghi nhãn hiệu này còn trên thị trường lại vừa đổi sang nhãn hiệu khác.
Holmes: Tại sao?
Watson: Người bán bảo rằng đợt hàng trước đã bán hết, đợt này họ nhập ở chỗ khác nên hiệu khác.
Holmes: Vô lý, vẫn có những thương hiệu đã đứng vững, như CPU Intel chẳng hạn!
Watson: Thế anh không biết mấy tháng nay đang sốt CPU Intel sao? Đâu có hàng mà mua!
Còn về việc mua ở đâu. Đúng như nhận định của anh. Có những nơi ghi bảo hành 3 năm, nhưng mới 6 tháng công ty của họ đã đóng cửa.
Holmes: Tôi biết rất rõ điều này.
Watson: Có những công ty được thành lập chỉ để mua bán hóa đơn đỏ, chứ không thực sự mua bán hàng.
Holmes: Điều này có tại Việt Nam.
Watson: Chỉ còn những công ty lớn. Nhưng mới đây họ đồng loạt… biến mất!
Holmes: Hả? Thế là thế nào?
Watson: Họ làm thủ tục giải thể. Và xuất hiện lại với tên khác. Có khi ở cùng địa điểm cũ. Có khi ở địa điểm mới. Như Cty Bông Lan bỗng biến thành Bông Bụp, Cty Sao Mai thành Sao Chổi,… Người ta nói các doanh nghiệp ở Việt Nam cứ 2 - 3 năm lại giải thể để biến thành doanh nghiệp khác, đó là kế Kim thiền thoát xác. Còn trong Windows thì gọi là refresh. Đặc biệt điều này xảy ra nhiều khi có những đợt thanh tra, kiểm tra về thuế má, tài chính…
Holmes: Như vậy…
Watson: Như vậy là: Mua cái gì: Không biết. Mua ở đâu: Không biết. Giá bao nhiêu: Cũng không biết tuốt.
Cho nên hôm nay tôi mang đến cho anh một xấp báo giá mới tinh, đề nghị anh nghiên cứu giúp và cho tôi một bản tổng kết khác…
Holmes: (đứng bật dậy) Không thể được, tôi phải đích thân đi điều tra vụ này!

Thế là trái với dư luận cho rằng Sherlock Holmes đã chết hoặc đã giải nghệ, Sherlock Holmes vẫn còn sống và vẫn đang hành nghề. Sở dĩ lâu nay chúng ta không đọc thêm vụ điều tra nào của anh là vì Holmes đang bị sa vào một "vụ án" triền miên, không biết bao giờ mới kết thúc.
Bây giờ, nếu đi trên đường Bùi thị Xuân, bạn thấy một người trạc 45, cao 1 met 6, khuôn mặt hơi dài, đeo kính cận, dáng vẻ đờ đẫn, thất thần thì đó chính là thám tử Sherlock Holmes lừng danh vậy!
HAI ẨU

Ghi chú tuyệt mật: Trong thời gian thực hiện vụ điều tra này, Sherlock Holmes tạm trú tại số 11A Phan Kế Bính, Quận 1, dĩ nhiên là với một tên giả để tránh mọi sự chú ý. Bạn muốn gặp Holmes, có thể đến đấy và xin gặp P.H. Phước (nhớ nói là do Hai Ẩu giới thiệu)!
___
eChip số 10 (04/2003)

Bill Gates is dead!


BILL GATES ĐÃ CHẾT!

  1. Bill Gates, nhà tỷ phú - tổng giám đốc Microsoft - vừa bị bắn chết tại Los Angeles. Thủ phạm là một người Mỹ da đen chống phân biệt giai cấp. Y giết Bill Gates vì Bill Gates quá giàu! Đây là một hành động tự phát cá nhân. Thủ phạm đã lập tức bị bắt giữ và giết chết ngay sau đó.
  2. Ngay sau khi nguồn tin trên được đưa lên Internet, thị trường Hàn quốc hỗn loạn. Giá cổ phiếu trên thị trường chứng khoán sụt giảm 1,5%!

Trong 2 tin trên có ít nhất là một tin xạo, theo ý bạn đó là tin nào? Hay cả hai?

Kết quả thẩm tra của Hải Âu:
Tin thứ nhất hoàn toàn chính xác. Đó là những cảnh mở đầu trong một… bộ phim của GMD Studios mang tên Nothing so strange (Không có gì lạ kỳ đến thế). Trong phim, Bill Gates bị ám sát ngày… 2/12/1999. Diễn viên đóng vai Bill Gates là Steve Sires. Phim được trình chiếu tại Liên hoan Phim Slamdance ngày 13/01/2002. GMD Studios đã tạo nên một website mang tên www.nothingsostrange.com để quảng cáo (bạn có thể vào website để load về đoạn video clip ám sát ly kỳ này). Sau đó, được trớn họ còn làm thêm một website tên www.billgatesisdead.com để mọi người gửi những lời tưởng niệm đến… người quá cố (Giỡn dzui quá!).Nghe nói phản ứng của Bill Gates (thiệt) về bộ phim này chỉ là một câu nói thông qua người phát ngôn của ông ta: Làm phim gì kỳ dzậy, tui thất vọng lắm đó nghen!


Tin thứ hai chắc là… thiệt. Nhưng khi bị xạo với tin thứ nhất rồi, tui đâm ra đa nghi quá xá, chả biết đâu là thật, đâu là giả! Nghe đâu tin Bill Gates bị bắn chết này được đưa lên một website ở Hàn quốc (với thông tin hơi… thiếu chi tiết), đài truyền hình Hàn quốc hí hửng chộp lấy đưa lên TV. Bà con xem và… tin ngay, y như thiệt, và thị trường chứng khoán bèn... tưng tưng.

Nếu tin thứ hai là đúng, thì quả là xí gạt thiên hạ dễ quá há! Hoan hô Internet! Và quả là ảnh hưởng của Bill Gates hơi bị lớn. Bởi vì bình lựng về chuyện này, tạp chí Inquirer cũng như CNN đều nói: Ngay cả nếu Gates chết thiệt, chúng tôi cũng chẳng thể hiểu nổi vì cớ làm sao thị trường chứng khoán lại có thể ảnh hưởng như thế được!

Nếu tin thứ hai cũng là xạo luôn, thì thiệt là…

Khoan, tui phải stop ngay ở đây thôi, vì phải đi thẩm tra tra liền một tin động trời khác vừa nhận được: Lê Hoàn, thư ký tòa soạn e-Chíp, vừa bị ám sát tại…
___
eChip số 8 (4/2003)

Bạn sẽ phải ngạc nhiên với dòng bộ xử lý để bàn Intel® Core™ thế hệ thứ 8

Hãy sẵn sàng đón nhận những trải nghiệm tuyệt vời khi chơi game, VR và giải trí ở bất kỳ đâu với máy tính được trang bị dòng bộ xử lý In...